LTMT2
Change background image
LTMT2

We are family!


Go downThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

© FMvi.vn

on Fri May 18, 2012 6:01 pm
avatar
avatar

Mod

Chương 15 : Ghen

Đúng 9h sáng thì chồng nó về, quần áo xộc xệch. Mùi rượu nồng nặc, chồng nó vừa về đến nhà thì đi ngay lên phòng.

Nó đem phần thức ăn sáng lên cho Vũ mà tim nhảy loạn nhịp. Nó ko biết phải đối mặt với chồng nó ra sao.

- Anh ăn sáng đi.

- Tôi biết rồi, cứ để đấy.

Nó nhìn chồng nó, chỉ những khi anh ấy giận thì mới xưng Tôi-Cô với nó. Chả lẽ nó đã làm gì cho Vũ giận ?

Nó cứ đứng như thế nhìn chồng mình, anh ấy có vẻ rất mệt. Nằm dài ra giường như đang ngủ.

- Cô ra ngoài đi, tôi đã nói là lát nữa sẽ ăn.

Nó đi xuống cầu thang mà lòng thấy nhói, nó ghét bản thân mình. Tại sao lại đau vì những lời của tên đó, nếu như lúc trước thì nó đã nhảy lên đấm vào mặt hắn vì tội dám nói đểu trước mặt nó rồi.


Nhưng đó là chuyện của trước kia, từ ngày hắn nói yêu nó trong mơ thì nó đã bắt đầu thấy khác, mỗi lần hắn nhìn nó thì nó lại thấy vui vui. Những khi hắn quan tâm đến nó thì nó thấy hân hoan khác thường.

Trong suốt hai tháng qua nó đã quá vô tâm, nó cứ mãi theo đuổi một tình yêu nơi xa xôi nào đó mà quên mất đang có người rất quan tâm nó và có lẽ cũng rất yêu nó. Nó ko biết hắn có yêu nó ko hay chỉ xem nó là món đồ chơi mới lạ. Nó cứ suy nghĩ, suy nghĩ rồi lại phân vân, phân vân rồi lại tự an ủi chính mình. Bởi vì nó muốn mình phải thật bình tĩnh để suy xét. Tú đã là quá đủ và nó ko muốn mình phạm thêm bất cứ sai lầm nào nữa. Nó ko tin những thứ quá ngọt ngào nhanh chóng. Nó thích thực tế chính xác. Đang suy nghĩ miên man thì chuông cửa reo.

Chị Thu đến, nó bắt đầu cảm thấy ko thích chị Thu. Nó ghét cái cách chị ấy quyến rũ chồng nó. Dù nó là người đến sau và họ đã chia tay nhau nhưng người ta thường hay nói “Tình cũ ko rủ cũng tới” . Chồng nó đã từng hứa là sẽ cưới chị ta thì khỏi nói cũng biết họ đã từng yêu nhau thắm thiết như thế nào.

- Em sao vậy ? Hôm nay trông em có vẻ như đang có tâm sự.

Ừmh…. Có một tí ạ.

- Chuyện gì vậy, có thể cho chị biết được ko ?

- À…..ừm…chuyện ..tối qua …chồ..à ko ..anh em và …chị ấy…đi chơi có vui ko ?

Nó gần như là muốn trẹo cả lưỡi khi phải chính miệng mình hỏi chị ấy về chuyện đêm qua.

- Hahahaha, tưởng chuyện gì, tối qua tụi chị đi bar xong thì vào khách sạn.

- Cái gì ? Khách sạn á ?

Nó buột mồm hét lớn.

- Ừh, thì đi bar rồi vào luôn khách sạn là chuyện thường mà.

- Vậy…..vậy anh chị làm gì trong ấy ?

- Một trai một gái vào khách sạn thì em nghĩ xem họ sẽ làm gì trong đó ?

Một cái gì đó vỡ ra, tan nát trong lòng nó. Nó đã từng biết Vũ là một tên hám gái, một tên 35 chính hiệu. Nhưng ko ngờ anh ấy anh ấy….. nó đã từng tin là Vũ đã yêu nó trong hai tháng qua, nhưng có lẽ là nó nhầm.

Một sự nhầm lẫn ngu ngốc, anh ta ko thể lạm dụng được thân xác nó nên đâm ra chán chứ gì ? Đành tìm đến người yêu cũ để thoả mãn cái thứ ham muốn xác thịt đó. Sao nó ngu thế này, sao nó lại nhem nhóm tình cảm với một người đê tiện thế.

- Em ko sao chứ Nhung?

- Ko sao chị ạ, chúng ta học tiếp đi.

Rinh rinh …..

Anh Tuấn Anh nhắn tin cho nó. Lại một cuộc hẹn, ở VN này nó chỉ có Tuấn Anh là bạn.

- Hôm nay chúng ta nghỉ sớm một tí chị nhá

- Ừh, cũng được. Tối nay chị cũng có hẹn.

- Với anh Vũ phải ko ?

Ko hiểu tại sao nó lại liên tưởng ngay đến chồng nó khi chị ấy vừa nói dứt câu.

- Đúng rồi, sao em biết ? Anh ấy nói em nghe hả ?

- À…ừmh

Đấy, “Tình cũ ko rủ cũng tới” . Nếu tối nay hắn dám đi chơi cùng chị Thu thì nó sẽ đi chơi cùng anh Tuấn Anh. Để xem ai hơn ai, đừng có tưởng hắn ta đào hoa thì nó đây ko số đỏ. Khối người thèm muốn nó đấy chứ.

***

- Anh đi đâu vậy ?

Nó vừa sơn móng tay vừa ngước lên hỏi phu quân già của mình

- Đi chơi

- Thế à, cho em quá giang với

- Tôi đi chơi cô theo làm gì ?

- Em đâu có đi theo anh, em muốn anh cho em quá giang sang nhà anh Tuấn Anh thôi, anh
ấy đang đợi em bên đấy.

- Tại sao nó đợi cô ?

- Đi chơi cùng thì phải đợi chứ.

- Ai cho cô đi cùng nó.

Chồng nó đang chải chuốt quả đâu đột nhiên gầm mặt hỏi nó với giọng điệu có vẻ ko bằng lòng.

- Ơh, em muốn đi với ai mà ko được. Thế ai cho anh đi chơi cùng học viên của em ?

Nó hất mặt hỏi chồng nó một cách cực kì bình thản.. Càng làm hắn điên hơn

- Cô….. . Được thôi tôi đây cũng ko phải là người ích kỉ. Thích thì chiều

Vẻ mặt chồng nó giống như đang ghen với anh Tuấn Anh thì phải ?. Mặc kệ hắn, hắn có thú vui thì nó cũng phải có chứ.

Nó diện gần hai giờ mới đi xuống, nó là thế đấy. Việc gì thì qua loa được chứ ăn diện thì nó rất chăm chút.

- Đi chưa anh ?
Chồng nó nhìn nó, vẻ mặt kinh ngạc. Hắn cứ đứng đấy nhìn nó một cách đắm đuối.

- Này, đi chưa thế.

- Đi

Tên đó đáp cộc lốc rồi quay đi. Người gì khó hiểu, nhìn người ta chằm chằm đã mất lịch sự rồi thế mà còn ăn nói như vậy
Chồng nó hôm naytrông cũng khá xinh. Hai chúng nó giống như cặp tình nhân hạnh phúc đang hẹn hò cùng nhau.

Leo lên xe và nó lại suy nghĩ, nó nhìn chồng mình. Dạo này chồng nó ít ngắm nó hơn trước, nó biết mà.

Có phải ngắm chị Thu thích hơn ko ? Có phải ko còn yêu em nữa phải ko ?

Nó ko muốn mất, nó ghét cảm giác bị mất thứ gì đó. Đặc biệt là thứ mình thích, mình quý.

Nó phải làm gì đây ? Ai nói co nó biết đi, nó nên nói là nó thích hắn rồi hay cứ im lặng chờ đợi trong vô vọng ?

- Tới rồi đấy, xuống đi.

- Ừh..

Đã tới nơi rồi, sao nó ko muốn đi khỏi xe thế này. Chỉ một lát nữa thôi chỗ ngồi này sẽ là của người khác, và anh cũng sẽ là của người khác. Đúng ko ?

- Sao ko xuống ? Định đi theo tôi luôn à ? Bạn cô đợi cô trong đó kìa.

- Từ từ anh làm gì ghê thế.
Chương 16 : Sai lầm

Dạo gần đây vợ tôi thay đổi cách đối xử với tôi nhiều lắm, có vẻ quan tâm hơn, ân cần hơn.Tôi đã mong đó là những tia hy vọng mới cho tình yêu của mình nhưng tôi vẫn chưa dám tin vì tôi sợ tôi chỉ là vật thế thân khi cô bé đang thiếu thốn tình cảm, tôi sợ cảm nhận của mình là sai. Và tôi ko muốn nói mình yêu cô ấy vì tôi là một tên bất bại trong tình trường, tôi ko muốn tình yêu đầu tiên của mình nhận phải sự từ chối và sẽ thật khó đối mặt với nhau khi đã bị từ chối.
Nên tôi cố tỏ ra lạnh nhạt với vợ mình, tôi giả vờ đi chơi cùng Thu, tôi muốn cô ấy phải bộc lộ ra nhiều hơn nữa và thật tốt nếu cô ấy nói luôn là đã yêu tôi.

- Anh sao thế ?

- Ko có gì, em muốn đi đâu ?

- Chúng ta đi hóng mát anh nhá.

- Ừmh

Đi cạnh Thu mà tâm Vũ tôi ko thể nào thôi nhớ đến Shell. Bây giờ cô ấy và Tuấn Anh đang làm gì nhỉ ? Phải chi người đang đi cạnh tôi lúc này là cô ấy thì tốt biết mấy .

- Anh à, cảnh ở đây đẹp quá !.

Thu nhảy khỏi xe, reo lên thích thú. Nhìn cô ấy mà tôi lại nhớ đến vợ mình, có phải khi phấn khích cô bé cũng sẽ giống Thu hay ko ? Hình như chưa bao giờ tôi thấy được hình ảnh đó.

- Anh, nhìn kìa. Ai trông giống em gái anh quá vậy ?

- Em điên à ? Anh làm gì có em gái.

- Đấy, nhìn xem cái con bé My, em gái ở nhà anh đấy. Chính con bé nói với em anh là anh hai nó mà.

Phóng tầm mắt theo hướng Thu chỉ, xa xa có hai người ngồi cùng nhau trên ghế đá trông giống hệt Shell và Tuấn Anh, cô gái đang vui cười cùng chàng trai. Trông họ rất hạnh phúc, tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu.

- Có phải em gái anh ko ?

- Chính con bé nói với em nó là em gái anh à ?

- Vâng chính Nhungnói đấy, sao vậy anh ?

- Ko có gì.

Tại sao cô ấy phải nói dối ? Em gái ư ? Thật nực cười ! Tôi chỉ có thể làm anh trai cô ấy thôi ư ? Những cử chỉ quan tâm của cô ấy chỉ là em gái đối xử với một người anh trai thôi phải ko ?

Mà cũng phải thôi, có vợ chồng nào như chúng tôi ? Chưa một lần đi chơi cùng nhau, chưa một lần nắm tay nhau, cả số phone của nhau cũng ko biết thì làm gì mà là vợ chồng được cơ chứ.

- Anh xem, bạn trai con bé dễ thương thật cởi áo khoác cho bạn gái nữa kìa.. Đúng là tuổi trẻ có khác anh nhỉ.

- Chúng ta về thôi.

- Ơh sao thế ?

Tôi lôi Thu vào xe, đau thật! Đây là cảm giác yêu ư ? Sao nó ko ngọt ngào như người ta thường ca tụng, sao nó đau thế này ?.

***

Nó cùng Tuấn Anh đi dạo mát gần bờ hồ. Thật ra Tuấn Anh muốn cùng nó đi bar nhưng nó muốn đến nơi nào đó tĩnh lặng. Nó ngồi ở ghế đá cùng Tuấn Anh, bọn nó ko nói gì cả, cứ lặng im nhìn mặt hồ lăn tăn sóng.

- Em có yêu Vũ ko ?

Tuấn Anh hỏi nó, câu hỏi mà nó ko muốn trả lời nhất lúc này.. Nó im lặng, vì nó ko biết phải trả lời Tuấn Anh như thế nào ? Nó có thật sự yêu Vũ hay ko ? Nó có ngộ nhận tình cảm với Vũ ko ?

- Em ko muốn nói thì thôi vậy. Chúng ta nói chuyện khác đi.

- Thật sự em cũng ko biết mình có yêu Vũ ko nữa, chỉ biết là em ghét những lúc anh ta đi cùng chị Thu, em ghét cách anh ta làm lơ với em. Ghét cả lúc em ko kiểm soát nỗi mình.

- Ngốc ạ, em thích Vũ rồi đấy.

Tuấn Anh cốc nhẹ vào đầu nó, nó nhìn anh, anh nhìn đi đâu đó xa lắm. Ánh mắt anh đượm chút buồn miên man. Chợt anh quay sang mỉm cười

- Ở đây gió lớn quá, em lạnh ko ?

- Ừmh, một chút ạ.

Tuấn Anh cởi áo khoác của mình choàng qua vai nó, nó bỗng thấy lòng mình là lạ.

- Thế này sẽ ấm hơn.

Anh lại cười, anh ấy thật dịu dàng. Trông anh lúc này rất giống Tú, anh ấy rất đẹp. Một chút lãng tử, một chút giá băng. Nếu đem so sánh thì chắc Tuấn Anh cũng ngang ngửa vẻ điển trai với Vũ. Nhưng về độ tinh tế chắc Vũ phải chạy theo bái Tuấn Anh làm sư. Nó chợt bật cười vì cái so sánh điên rồ của mình.

- Em cười gì thế ? Mặt anh dính gì à ?

- À, à mặt anh có con ruồi to kìa, để em đập 1 phát nhá.

Nó vờ nhảy lên đập vào má Tuấn Anh một cái rõ to vừa để lảng sang chuyện khác vừa vì mục đích là sờ thử xem má anh ấy có mềm ko sao mà nhìn yêu thế. ^^

- Này , em 35 với anh đấy à

- Em 35 đâu, mới có 75 thôi.

- Dám lừa anh này.

Tuấn Anh rượt nó chạy khắp nơi, nó vừa chạy vừa cười đến toát cả mồm. Đột nhiên nó thấy bụng mình đau dữ dội, đau đến nỗi chân nó ko thể đứng vững nữa.

- Em sao vậy ?

Tuấn Anh chạy vội lại đỡ nó ngồi xuống ghế.

- Em ko biết, bụng em đau quá.

- Em ko sao chứ ? Hay để anh đưa em vào bệnh viện ?

- Thôi ko sao đâu, chắc bệnh đau bao tử của em tái phát. Chúng ta về thôi anh.

- Ừh, để anh dìu em.

****

Tôi về nhà sau khi kết thúc bữa ăn tối nhàm chán cùng Thu.

- Dạ cậu chủ về

- Vợ tôi về chưa ?

- Dạ cô chủ về rồi, nhưng hôm nay cô ấy bị đau

- Đau ?

Tôi giật mình, toan chạy lên phòng. Nhưng tôi chết điếng khi nghe câu tiếp theo của bà hai

- Dạ cậu chủ đừng lo, có cậu Tuấn Anh trên phòng cùng cô chủ từ lúc về tới giờ rồi ạ.

- Thế à ?

Tôi buông câu nói một cách thờ ơ,. thế đấy. Lo làm gì nữa, đã có người lo cho cô rồi, cần gì tôi nữa cơ chứ ?.

- Bà hai chuẩn bị một phòng ngủ khác cho tôi.

- Vâng ạ

Cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu những sự quan tâm của em cho tôi đều ko thật, có trách chắc nên trách tôi quá mơ mộng.


Trong bao đêm mơ anh mong có em
Ta tay trong tay bên nhau phút giây
Và anh mong thời gian trôi nhanh
Để bên em yêu em đắm say
......


Bao đêm cô đơn anh mong có em
Ta tay trong tay bên nhau bên nhau ước mơ
Một tình yêu dành riêng cho em
Để bên em yêu em đắm say
…….. ..
( Vũch Juz Chill - Andree)


Em đang làm gì bên kia thế ? Em đã hết đau chưa ? Em đã ngủ chưa ?.
Tôi ngồi bật dậy, tôi thật sự ko thể ngủ với hàng đống câu hỏi trong đầu. Thằng Tuấn Anh nó đã về từ đời nào nhưng tôi vẫn ko muốn sang thăm vợ mình. Có một cái gì đó ngăn tôi lại. Ghen ? Tự ái ? Tôi cũng ko biết. Nhưng có một thứ tôi chắc chắn là tôi sẽ ko thể nào ngủ nỗi nếu ko thấy được mặt vợ mình ngay bây giờ.
Và cuối cùng lí Vũ tôi cũng ko thể thắng nổi trái tim

Vợ tôi đang say ngủ, tôi bước tới gần vợ mình, ngồi cạnh giường cô ấy. Tôi ngắm vợ mình ngủ, tại sao tôi lại vì cô bé này mà đau khổ thế này ? Có phải vì tôi đã làm khổ nhiều cô gái nên thựợng đế cho em xuống để làm đau trái tim tôi ?.

- Em có yêu anh ko Shell ? Anh yêu em lắm em có biết ko ?. Thật sự rất yêu, yêu rất nhiều. Nhưng anh sẽ mãi mãi ko có cơ hội phải ko ?

Tôi sờ má vợ mình, nắm tay vợ mình và hôn cô ấy. Một nụ hôn cưỡng cầu trên đôi môi đỏ của cô bé. Một buổi tối dài chỉ mình tôi tự độc thoại với bản thân mình. Có lẽ những câu nói ấy em sẽ ko bao giờ nghe thấy, và cả tình yêu dành cho em nữa. Em sẽ ko bao giờ chấp nhận nó phải ko ? Bởi vì em chỉ xem anh như một người anh trai thôi.

Chương 17 : Đêm buồn

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ đánh thức nó dậy. Nó khẽ nhúc nhích, đầu hơi choáng ( Bà này đau bao tử mà đầu choáng [Chỉ thành viên mới có thể thấy liên kết ] ).
Tay phải nó cứng đơ, có cái gì đó nằng nặng đang đè lên tay nó thì phải, nó cố rướn mắt mình nhìn. Thì ra là chồng nó, hắn ngủ gục cạnh giường. Tại sao hắn lại ngủ ở đây nhỉ ? Tối qua hắn đâu ngủ cùng nó đâu ?

Nó cố nhúc nhích cho hắn tỉnh, nhưng tên này ngủ say như chết. Nhúc nhích mãi mà chả chịu thức nên nó đành dùng liên hoàn tán ( cái này mới chế từ liên hoàn cước =]] ).Nó dùng tay còn lại vỗ nhẹ vào mặt hắn. Bộp bộp vài phát mắt hắn cũng chịu giần giật.

- Em thức rồi à ?

- Sao anh lại ngủ ở dười đất thế này ? Lại gối đầu lên tay em nữa, tê muốn chết.

Cô bé nhăn mặt, nghiêng đầu nhìn tôi với ánh mắt dò xét.

- Ờh…tại lúc về thấy thằng Tuấn Anh bên này nên anh ngủ phòng bên cạnh.

- Phòng bên cạnh ? Thế sao giờ lại ở bên đây là sao ?

- Thì tại vì…vì..

Tôi cố gắng tìm kiếm câu trả lời thích hợp nhất cho câu hỏi của vợ mình.

- Vì cái máy điều hoà bên phòng kia hư rồi nên anh sang đây cho mát.

Tôi thở phào nhẹ nhõm suýt tí là để lộ chuyện tối qua.

- Thế à ? Thế mà em…

- Em sao ?

- À ko gì.

- Thế anh đi rửa mặt đây, ôi nhức lưng quá.

Hắn đi khuất qua cánh cửa, nó chợt thấy lòng mình buồn. Nó đã mong hắn sẽ hỏi thăm nó, mong rằng hắn sẽ nói vì lo lắng cho nó nên đã thức cả đêm qua chăm sóc cho nó.

Nhưng tất cả chỉ là mơ ước và sự thật luôn phủ phàng hơn ước mơ. Hắn có mảy may quan tâm nó đâu, hắn cũng chả thèm ghen tuông gì khi thấy anh Tuấn Anh ở cùng nó đến gần khuya.

Đã bao nhiêu lần nó tự nhủ sẽ ko yêu hắn nữa, cố dặn lòng mình quên hắn đi.

Nhưng ko thể, não ko thể điều khiển được tim.

Đã có lúc nó muốn hét vào mặt hắn “Em yêu anh đấy đồ ngốc”. Nhưng có lẽ nó chỉ ôm một đống thất vọng tràn trề. Nó chỉ yêu đơn phương thôi. Đơn phương cũng lắm đau khổ thật. Chắc hắn chả bao giờ hiểu được tình cảm của nó đâu nhỉ.

- Em làm sao vậy ? Em khóc à ?

- Anh điên vừa thôi bụi bay vào mắt em nên mắt em nó đỏ lên thế ấy.


Khỉ thật, tự dưng ở đâu lù lù đi ra

Mày ko được khóc, đã bảo là đừng khóc rồi mà, đừng khóc vì hắn. Mày cứng rắn lắm mà Nhung!. Cố lên, chỉ 3 tháng nữa mày sẽ ko còn gặp mặt hắn nữa. Sẽ ko còn đau khổ vì mối tình ko tương lai này nữa. Chỉ 3 tháng nữa tim sẽ hết đau thôi, phải ko ?

Trưa, chúng tôi đang ăn sáng thì phone tôi reo, Thu gọi cho tôi. Bực thật, mỗi lần đang làm gì cùng vợ đều bị quấy rầy.

- Anh đi công việc một lát.

- Vâng.

Chồng nó lúc nào cũng thế, ko đi chơi thì sẽ bận việc. Chỉ có mỗi hôm chủ nhật thế mà cũng đi đây đi kia. Nó ước gì hôm nay nó và chồng cùng nhau hẹn hò, cùng tay trong tay đi xem phim, đi ngắm mặt trời lặn. Như thế thì hạnh phúc biết nhường nào nhỉ.

****

10:30 P.m

Nó ngồi xem phim mà cứ ngóng hoài ra cửa. Nó đợi tiếng rồ xe quen thuộc của chồng mình. Cứ chờ hòai, đợi hoài từ trưa đến giờ mà đáp lại nó chỉ là tiếng gâu gâu của mấy con chó nhà bên cạnh.

11 0 P.m:

Nó nhìn đồng hồ, thở dài. Nó tắt tivi, với tay lấy cái áo khoác và chùm chìa khoá. Đóng cửa cổng, nó sải bước đi dạo trên vỉa hè. Tự dưng nó muốn đi dạo đêm một mình, nó muốn thật tĩnh lặng để suy nghĩ về những chuyện vừa qua.

Phố xá tắt nắng từ chiều giờ lên đèn trông thật đẹp, Sài Gòn dường như ko ngủ, đường phố vẫn có người qua lại. Vội vã và vô tâm.

Nó đứng lại, nó nhìn dòng người qua lại, rồi nhìn trời. Bầu trời đêm đầy sao, những vì sao quấn lấy mặt trăng. Mặt trăng to tròn, hờ hững với các vệ tinh lấp lánh vây quanh mình. Trăng kiêu kì như anh, lạnh lùng như anh vậy.

Ánh trăng như hoà cùng ánh đèn đường làm ko gian mờ ảo hơn trong đêm. Nó ước gì bây giờ bên cạnh nó là Vũ, chúng nó sẽ cùng nhau ngắm sao, ngắm trăng đêm. Và nó sẽ ngả đầu vào vai Vũ thật dịu dàng và bình yên.

Nó nghĩ rồi lại tự cười, cười trong đau khổ, cười cho cái sự ngu ngốc của mình. Nó như màn đêm luôn cháy bỏng một khát vọng được thấy ánh nắng vàng rực rỡ. Nhưng sẽ mãi chẳng bao giờ thấy được, bởi vì nó là đêm. Và anh là nắng, sẽ ko bao giờ gặp đựơc nhau. Cứ như hai đường thẳng song song ko cùng điểm chung ấy nhỉ.

Nó lại bước đi, vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh vật đêm, một thú vui kì lạ mà nó vừa phát hiện ra.

Em giờ đây vẫn chờ
giờ đây vẫn đợi
giờ đây vẫn nuôi mộng mơ
Một mai tình yêu sẽ đến bên người
Và em chỉ yêu anh.
Hứa đi anh sẽ muôn đời sẽ muôn đời yêu em
Hỡi người

- Alô, em nghe đây anh Tuấn Anh.

- Em chưa ngủ hả ?

- Vâng chưa ạ, em đang đi dạo phố gần nhà

- Khuya rồi còn ra ngoài làm gì, nguy hiểm lắm đấy.

- Ôi, anh đừng lo chả ma nào dám bắt cóc em đâu. Mà có chuyện gì vậy anh ? Sao gọi cho em trễ thế ?

- Thì…..à… anh định hỏi em khi nào mới đến trung tâm dạy tiếp, mấy đứa trẻ nó đòi em dạy, anh dạy nó chê anh giọng ko ngọt bằng cô My.

- Hihihi thế à ? Ừmh em ………

Nó vừa định nói tiếp thì chợt nó thấy khuất trong con hẻm tối nhỏ. Một bóng hình con trai dong dỏng cao, rất quen thuộc. Người con trai đứng quay vào trong, anh ta đang nói gì đó cùng một cô gái.

Hình như đó là chị Thu.

Vậy người con trai đó là ai ?

Là chồng nó

Ko nhầm lẫn vào đâu được. Nó đứng nhìn họ, có vẻ họ ko thấy nó, họ nói gì đó có vẻ rất quan trọng. Rồi nó thấy…. thấy….thấy

Chị Thu chồm người lên choàng tay qua cổ chồng nó và hôn, hôn rất say mê.

1 giây

2 giây

3 giây
……..

Bộp….

Con Sony trong tay nó rớt xuống đất,

Nó khuỵ người thụp vào bức tường khuất cạnh đó

Người nó mất cảm giác, tim nó dường như ngừng đập.

Đầu óc nó trống rỗng,

Nó cũng ko biết giờ nó cần phải làm gì cần phải nghĩ gì.

Mắt nó bắt đầu ngấn nước, nó biết chồng nó và chị Thu đã có nhiều thứ hơn cả nụ hôn đó nhưng dù gì thì nó vẫn chưa bao giờ nhìn thấy nên nó vẫn cứ tự an ủi mình, an ủi mình đừng nghĩ lung tung về chồng mình.

Nhưng hôm nay, chính mắt nó đã chứng kiến cảnh HỌ HÔN NHAU say đắm, chả bù cho nó đã chờ chồng mình mỏi mòn thế nào, mong anh ấy sẽ dành một cái nắm tay, một buổi đi chơi nho nhỏ cho nó.

Nó ngồi bó gối và khóc, khóc như một đứa trẻ bị cướp mất món đồ chơi qúy báu.

Gìơ nó rất muốn……….
……….Nó muốn chạy lại đánh chị Thu một trận
………Nó muốn chạy lại nói với anh nó yêu anh, yêu nhiều lắm
…….Nó muốn đến, xin anh cho nó một cơ hội

Nhưng ko thể, nó là đồ thừa thải, nó là kẻ đến sau, là kẻ thứ ba.

Nó cắn chặt môi, nó ngước mặt lên trời để nước mắt chảy vào trong tim.



Khao khát được thấy nắng vàng rực rỡ đẹp êm đềm
Nhưng rồi thất vọng sực nhớ mình là đêm
( Vũch Những đêm dài bất tận – NaH)

Nó nghe văng vẵng bên tai bài hát quen thuộc, nó bắt đầu nhẩm theo bài hát cùng tiếng nấc và nước mắt.

Đúng rồi, nó chỉ là đêm thôi, đêm ko bao giờ thấy được nắng đâu phải ko anh ?
Xem lý lịch thành viên

Thích

Báo xấu [0]

Gửi một bình luận lên tường nhà ngaicaizi
Trả lời nhanh

Về Đầu TrangThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

  © FMvi.vn

« Xem bài trước | Xem bài kế tiếp »

Bài viết liên quan

    Quyền hạn của bạn:

    Bạn không có quyền trả lời bài viết