LTMT2
Change background image
LTMT2

We are family!


Go downThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

© FMvi.vn

on Fri May 18, 2012 6:04 pm
avatar
avatar

Mod

Chương 23 : Trễ


Hộc hộc hộc................
.............Hộc hộc .........
Tôi chạy tìm dáo dác khắp cả sân bay.
Vừa chạy tôi vừa bấm số điện thoại thằng Tuấn Anh ?


- Mày đang ở đâu ?


- Tao đang ở .........


Thằng Tuấn Anh chưa kịp dứt lời thì tôi cũng đã thấy bóng dáng ba thằng chúng nó


- Nhungđâu ?


Tôi chạy xộc đến bấu lấy vai thằng Bình. Nó ngơ ngác chỉ tay vào phòng check in


- Mày đến trễ rồi


- Sao không giữ cô ấy ở lại ? Sao không đợi tao ?


- Nhungcó gửi cái này cho mày


Một bức thư ư ?




TP Hồ Chí Minh
Ngày 10 tháng 2 năm ...
Gửi anh Vũ,
Chắc anh ngạc nhiên lắm khi nhận được bức thư này, khi bức thư này đến tay anh thì em đã ở một nơi rất xa.


Từ ngày đầu tiên gặp anh em đã rất .......ghét anh. Anh có biết không ? Đôi lúc em tự hỏi không biết rằng em sẽ sống 6 tháng hợp đồng như thế nào với anh ? Nhưng em cũng đã sống được cùng anh trọn vẹn là 5 tháng 26 ngày anh ạ.
Anh có biết tại sao em sống được cùng anh lâu đến thế không ?


BỞI VÌ EM ĐÃ YÊU ANH !


Em cũng không biết mình đã yêu anh từ khi nào nhưng em rất ghét những lúc anh vui cười cùng chị Thu, tức giận những đêm không có anh ngủ cùng. Nói tóm lại là em GHEN. Em yêu anh và em ghen với chị Thu.


Anh đừng hỏi tại sao em lại yêu được một người đáng ghét như anh. Đến ngay cả em cũng không thể trả lời được câu hỏi đó. Nhưng có lẽ ông trời thích chọc phá người khác, trong khi em yêu anh thì anh lại không yêu em và anh sẽ cưới một người con gái mà em không thích.
Buồn cười quá anh nhỉ ! Em đã từng định sẽ đem cái tình cảm ngu ngốc này đi đến nơi mà không ai biết nó đã từng tồn tại nhưng em đã làm ngược lại. Bởi vì em mong rằng mình sẽ có một lần em thực sự được bày tỏ tình cảm của mình, dù em biết rằng anh sẽ không bao giờ chấp nhận tình cảm này.
Thật sự bây giờ em cũng chả biết phải nói gì thêm với anh, chỉ mong rằng anh hãy xem tất cả như một giấc mơ và xem như bức thư này chưa bao giờ tồn tại.


Cám ơn anh về thời gian qua
Chúc anh hạnh phúc.


Ký tên :


Người vợ bất đắc dĩ của anh
Shell


3giây
2 giây
......
Đi
Phải đi thôi
Phải đi giữ em lại


- Mày làm gì thế Vũ ?


- Bỏ tao ra, tao muốn đến Campuchia, bỏ tao ra


- Mày điên àh ? Mày đi thì Thu ra sao ? Đám cưới của mày sẽ ra sao ?


- Tao mặc tất cả, tụi bây bỏ tao ra.


- Bỏ nó ra đi Bình ! Bây giờ mày muốn đến Campuchia phải không, mày quyết định bỏ tất cả phải không ?


- Tao nhất định phải giữ Nhunglại


- Được lắm


..Bốp..


Thằng Tuấn Anh đánh tôi
Một cú đấm, khá đau và rất mạnh. Nó khiến tôi ngã ra sàn


- Mày.. Sao lại đánh tao ?


- Đánh để cho mày tỉnh. Tất cả mọi chuyện hôm nay đều do mày mà ra. Chính mày đã chọn con đường này thì mày phải chấp nhận. Đừng làm mọi thứ rối tung lên nữa.


Con đường tôi đã chọn, trách nhiệm mà tôi phải gánh chịu, tôi biết chứ ! Nhưng tôi cũng biết có một cái gì đó vừa hạnh phúc vừa tiếc nối đang vỡ ra trong lòng mình. Một chút vị ngọt nhỏ nhoi của đời tôi đã vuột mất.




..Hỗn độn
Bất lực......


Nếu được quay trở lại, tôi sẽ không bao giờ chọn ngã rẽ này cho cuộc đời của mình, tôi sẽ chọn ngã rẽ chỉ có tôi và em mà thôi.
Đưa tay lau những giọt máu rỉ ra nơi khoé môi, đứng dậy, nắm chặt bức thư trong tay, tôi quay lưng bước đi.


- Mày đi đâu thế Vũ ?


- Làm ơn để tao yên !


***


Tiếng nhạc và hơi người như làm cái quán bar cao cấp bậc nhất Sài Gòn này nhỏ hơn. Ai nhảy mặc ai, ai lắc mặc ai, tôi vẫn cứ một mình một rượu. Hết chai này lại đến chai khác.
Đã ba hôm nay ngày nào tôi cũng đi sớm về trễ, sáng đến công ty, trưa la cà, tối vào bar. Bây giờ tôi đã là tôi, đã trở lại là một Minh Vũ đích thực, sống như cách mà 25 năm qua tôi đã sống. Dựa lưng vào quầy, tôi vừa nhấp từng ngụm rượu sónh sánh màu đỏ thẫm vừa ngắm nhìn mọi người lắc.


- “À, em mày thua tụi tao trong trò oẳn tù tì nè, bị phạt là đúng rồi.


- Đưa đây, tao uống thế vợ tao.


- Wow, Vũ mình hôm nay có tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân kìa tụi bây.


Hahahahaha ”


Tiếng nói cười, tiếng ly chạm nhau, tiếng vỗ tay. Tất cả mọi chuyện như mới ngày hôm qua thôi.
Nhưng đó đã là chuyện của hôm qua rồi ngày hôm nay chuyện đã khác. Khác đi rất nhiều. Liệu hôm nay tôi uống say thì em có dìu tôi về nữa ko ?
Chợt buồn cười cho cái điều điên rồ tôi vừa nghĩ, tôi lại nốc rượu.


***
- Êh thằng Vũ bên đó kìa Tuấn Anh !


Tôi chạy đến chỗ nó, thật sự tôi đang rất tức giận. Nắm chặt tay, tôi đã sẵn sàng để dạy thằng này một bài học


- Vũ, đi về nhanh lên ! Tao có nhiều chuyện cần nói với mày.


- Nói gì ?... Àh... mày muốn uống cùng à ? Lại đây, hôm nay Minh Vũ này khao cả bar. Ok ?


- Đi về nhanh, tao biết mày chưa say. Tao muốn nói chuyện nghiêm túc với mày


Dường như nó không hề để ý đến lời tôi nói, nó vẫn thản nhiên uống rượu. Tôi điên tiết lên, nắm xộc lấy cổ áo nó, tôi dùng hết lực đấm vào mặt nó.
Bị đánh, nó giằng mạnh khỏi tay tôi, nó bắt đầu đánh trả. Cả bar náo lọan. Mọi người đều dạt ra. Thằng Denni - chủ quán im thin thít khi Bình ra dấu bao hết đêm nay.


Nó đánh có vẻ rất hăng. Được ! Đánh trả thế này mới có cảm giác chứ. Tôi đấm nó, nó ngã, sau đó đứng dậy. Nó lại đấm tôi và tôi ngã, sau đó tôi lại đứng dậy tiếp tục đánh nó. Cứ thế chúng tôi đánh nhau, hình như chúng tôi đánh rất lâu, lâu đến độ trong bar chỉ còn mỗi chúng tôi.


- Ok guy ! Như thế này đủ để tao được nói chuyện với mày chưa ?


- Nếu mày vẫn còn nhã ý


Chọn một chỗ trong góc khuất, tôi ra hiệu với Denni:


- 2 ly như cũ


Quay sang thằng Vũ, trông bộ dạng của nó lúc này khiến tôi không nhịn nổi cười


- Mày cười gì ?


- Mày đẹp nên tao cười


- Đừng xỏ xiên tao, trông mày cũng không khá hơn đâu


Mắt nó sưng vù, miệng bầm tím, quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù như tổ quạ


- Mày đừng có trơ mắt ra nhìn tao, muốn nói chuyện gì thì nói đi ?


- Mày còn nhớ trò “YES OR NO” ngày trước tụi mình hay chơi không ?


- Nhớ, rồi sao ?


- Tao với mày cùng chơi trò đó nhé.


Không kịp để cho thằng Vũ trả lời tôi hỏi ngay nó


- Mày yêu Nhung, Y or N ?


Nó nhìn tôi, có vẻ bất hợp tác


- Mày yêu NhungYes or No ?


Tôi cố gắng lặp lại câu hỏi một lần nữa, thằng Vũ vẫn im lìm, mắt nó mơ màng, nhấp một ngụm rượu miệng nó mấp máy:


- Yes


- Mày không hề muốn cưới Thu Y or N ?


- Yes


- Thật ra mày đang có nỗi khổ giấu tụi tao Y or N?


Thằng Vũ không trả lời, nó có vẻ ngập ngừng. Thái độ thật đáng nghi ngờ


- Mày không cần trả lời, để tao nói thay cho “YES”. Thực ra mày có chuyện gì vậy Vũ, nói tụi tao nghe đi. Có phải chuyện cái thai không ?


- Mày đừng hỏi nhiều, nhức óc quá. Bây giờ tao hỏi mày, chỉ một câu thôi “ Mày yêu NhungY or N ?”



Chương 24 : Tỏ tình


- Mày đừng hỏi nhiều, nhức óc quá. Bây giờ tao sẽ hỏi mày, chỉ một câu thôi “ Mày yêu NhungY or N ?”


- No


- Mày nói dối ! Mày yêu Nhung


- Đó là sự thật ! Tin hay ko tùy mày. Còn bây giờ thì mày về nhà đi! Thu đang lo cho mày lắm đấy


- Tao ko muốn về!


- Đừng có trẻ con như thế ! Tao mong mày hiểu và đừng xử lí mọi thứ bằng tình cảm.


Thằng Vũ thật tồi, nó dám chơi khăm tôi. Một câu hỏi lưỡng đao, trả lời thế nào cũng chết. “No” Thật sự đó ko phải là câu trả lời mà tôi muốn, điều tôi muốn hòan tòan trái ngược nhưng trong sâu thẩm trái tim mình tôi biết tôi ko có cái quyền được làm điều đó. Tôi khác thằng Vũ, tôi đã hiểu


Nhungyêu Vũ


Rất nhiều. Nhiều đến nỗi nó đã làm cho tôi tin rằng mình đã thua. Đôi mắt cô ấy khi trông chờ bóng dáng Vũ ở sân bay đã nói lên tất cả. Và tôi đã quyết định khi gọi cho thằng Vũ


Kết thúc
Kết thúc mọi chuyện ở đây thôi
Đã đến lúc “Người dự bị” phải ra đi


Nhắm mắt lặng im
Và dòng lệ tuôn rơi


Xin hãy để một lần cuối cùng tôi được khóc VÌ EM


Dù ko hề say nhưng tôi vẫn vờ về nhà với bộ dạng lảo đảo. Thu nhẹ nhàng dìu tôi lên phòng. Ôi sao nhớ thế! Bộ dạng bực bội pha lẫn lo lắng của em khi cùng bà hai đưa tôi lên phòng. Cả những trò kì quái em giở ra để hành hạ tôi. Nhưng giờ chỉ là quá khứ thôi phải ko ?
Sao em tàn nhẫn thế ? Bỏ đi khi tình yêu vừa đến, em đã ko cho tôi một cơ hội để được nói những đều em và tôi đều muốn. Tại sao cứ làm khổ nhau mãi thế này ? Ngày mai nữa thôi tôi và em sẽ mãi mãi xa nhau. Có phải chúng ta thực sự không thuộc về nhau ?
Còn thằng Tuấn Anh nữa, tại sao nó phải nói dối ? Tôi biết nó yêu Nhungmà. Chả lẽ cảm nhận của tôi sai ? Tôi đã định nếu như nó nói nó yêu Nhungthì tôi sẽ để nó đến với Nhungvà nó cũng sẽ là thứ cản trở tôi mơ tưởng đến Nhungđể sống yên ổn cùng Thu. Nhưng đằng này nó lại nói không. Nó khiến tôi thật khó xử, khi tôi nghe nó nói “No” thì trong lòng tôi......thật sự trong lòng tôi dậy lên ham muốn là được đến bên Nhung. Nhưng Thu và cái đám cưới ép buộc kia như tảng đá đè nặng lên ham muốn cháy rực đó


Gác tay lên trán cố dỗ yên giấc ngủ.
Nhung, Thu, Tuấn Anh, cả tôi nữa dường như chúng tôi đang chạy vòng tròn với tình cảm của mình thì phải ? Có nên một lần đối mặt và giải quyết tất cả ?


***
“ – Anh Vũ, bên đây nè, hahaha


- Ba ơi ! Bên đây nè, lêu lêu lêu


- Đợi ba với !


- Hahahaha


Tôi, Nhungvà những đứa con của chúng tôi đang nô đùa trên một ngọn đồi xanh đầy nắng. Những đứa trẻ và Nhungcứ chạy, chạy mãi tôi đuổi the họ. Rất nhanh và cuối cùng tôi đã bắt được. Nhưng..........Nhungvà con tôi.....Họ tan biến vào ko khí, dần dần biến mất trước mắt tôi. Tôi cố dùng đôi bàn tay của mình để giữ lại nhưng tất cả mọi cố gắng đều vô dụng. Tôi gọi họ, chạy khắp ngọn đồi tìm kiếm nhưng chỉ còn mình tôi. Chỉ còn mình tôi thôi”


Bật dậy với khuôn mặt đầy mồ hôi, tôi giật mình khi thấy Thu đang đứng trước gương với chiếc áo cưới


- Em làm gì ở đây ?


- Hôm nay là ngày cưới của chúng ta mà, em chưa kịp gọi mà anh đã dậy rồi. Thôi chồng của em đi tắm đi nhé. Lát chúng ta cử hành hôn lễ


- Anh biết rồi !


- Nhanh lên đấy


Hôm nay đã là ngày cưới của tôi rồi sao ?


Mệt mỏi tôi ngồi phịt xuống cạnh cửa nhà tắm. Liệu tôi cưới Thu rồi thì có hạnh phúc ? Còn con của tôi, nó có hạnh phúc với một gia đình như thế ? Tôi rồi sẽ phải sống súôt đời với một cuộc sống nhàm chán thế ư ?


Đứng dậy, nhìn mình trong gương tôi cảm thấy mình đã thay đổi. Trái tim ở ngực tôi giờ nó đã biết đau, biết nhớ. Tôi biết ai đã làm nó như vậy.
Đó chính là em, đó là tình yêu chúng ta luôn dành cho nhau. Chính em, em đã làm tôi thay đổi, em đã thắp một ngọn lửa trong tim tôi nhưng nó sắp tàn lụi rồi. Tôi phải làm sao đây ? Cứ bỏ mặc hay sẽ chạy theo những ảo ảnh xa xăm kia ?


- Sao anh chưa thay đồ nữa, cha xứ bảo trễ giờ làm lễ là ko tốt đâu đấy. Hay anh muốn em thay giúp hihihi


- Thu, anh có chuyện muốn nói với em


- Chuyện gì vậy ông xã yêu ?


- Anh muốn đi Campuchia, chỉ một lần. Anh muốn gặp Nhung, anh cần nói một chuyện rất quan trọng với cô ấy. Chỉ một lần thôi và anh sẽ trở về, sẽ ko suy nghĩ về Nhung nữa và sẽ sống trọn đời với em.


- Anh....anh đừng đùa nữa, anh đi thay đồ đi chúng ta sẽ cử hành hôn lễ. Sẽ nhanh thôi mà.


- Em đừng lảng sang chuyện khác. Anh đang nói chuyện nghiêm túc với em đấy


- Em ko nghe, và cũng ko muốn nghe bất cứ chuyện gì có liên quan đến con nhỏ đó. Anh tỉnh lại đi, đến ngày hôm nay rồi mà anh còn nghĩ đến nó nữa sao ? Hôm nay, hôm nay là ngày cưới của chúng ta đấy. Anh biết ko ? Ngày cưới của chúng ta đấy


Nước mắt Thu rơi đầy trên tay tôi.


- Anh xin em, một lần cuối cùng thôi.


Hình như tôi sắp khóc


- Đừng mà!. Em ko muốn, em ko muốn thế này đâu


- Nhưng anh sẽ ko thể sống yên ổn nếu anh ko gặp được Nhung. Một lần cuối cùng thôi, anh xin em đấy


Tôi nói như van nài và tôi khóc. Một giọt nước mắt mặn lăn trên má


- Không, em không muốn, em không muốn mất anh đâu. Anh có biết em phải mất biết bao thứ mới có được ngày hôm nay không ? Em yêu anh nhiều hơn cả Nhungyêu anh . Anh ko biết hay sao ?


Thu cố dùng những ngón tay nhỏ bé để giữ chặt tôi trong vòng tay mình


- Em biết anh không thể mà Thu. Xin cho anh mọôt lần thôi, một lần thôi cũng đủ rồi. Nếu ko anh sẽ phát điên lên mất.


Tôi khóc, nhiều hơn. Cái gì đó ở tim bị dồn nén cứ trào ra.




- Được! nếu anh đã muốn thế thì anh chứng minh cho em thấy đi. Hãy quỳ xuống và van xin em đi.


- Em......


- Sao anh ko dám àh ? Thế thì chứng tỏ anh có thể sống yên ổn cùng em.


Thu nhìn tôi bằng đôi mắt thách thức, tôi có thể hiểu nếu mình đánh mất cơ hội này thì mãi mãi sẽ không bao giờ có cơ hội được gặp Nhungmột lần nữa


- ....Anh... Được.. anh làm


.......Bịch.....


- Xin em, hãy để anh đi, chỉ một lần thôi


Nhẫn nhục, bây giờ tôi cảm thấy mình thật yếu hèn nhưng vì em tôi có thể làm tất cả, cứ coi như đây là hình phạt dành cho tôi vì đã làm em đau khổ, đã ngu ngốc với tình cảm của mình. Một hình phạt quá nhẹ nhàng !


- Anh....Vì con nhỏ đó anh dám làm cả thế này ư ? Đứng lên ! Đồ hèn nhát ! Minh Vũ của tôi ko bao giờ quỳ trước bất kì người đàn bà nào. Đứng lên ! Đứng lên !


- Anh xin em ! Xin hãy để anh đi, chỉ một lần thôi.


- Hết rồi ! Minh Vũ ơi là Minh Vũ, anh bây giờ chẳng khác nào con chó. Minh Vũ đầy kiêu hãnh, Minh Vũ đào hoa ngày xưa đâu rồi. Bây giờ chỉ còn một con chó đang quỳ trước mặt siêu mẫu Ngọc Thu này thôi. Hahahaha...... Anh thay đổi rồi, anh ko còn là Minh Vũ ngày xưa mà tôi yêu nữa. Tôi không yêu một Minh Vũ hèn kém thế này. Anh đi đi, coi như tôi đã lầm. Đi đến với cái tình yêu thấp hèn đã làm lụn bại anh thế này đi. Đi đi !


Thu nói trong nước mắt và đầy mỉa mai. Tôi biết thật ra Thu không hề độc ác thủ đọan, cô ấy như bây giờ cũng là vì quá yêu tôi nhưng tình yêu không thể gượng ép được. Nếu không gặp Nhungthì chắc rằng tôi đã ngoan ngõan cưới Thu. Có lẽ trục quay số phận đã đảo lộn !


Tôi đứng dậy, nhìn Thu và quay bước. Lòng tôi đau nhói nhưng không phải vì yêu Thu mà vì thương hại Thu, một cô gái tội nghiệp bị chính tay tôi đầy đến đường cùng.


Xin lỗi em ! Anh sẽ chịu tất cả trách nhiệm, chỉ xin một lần được sống thật với bản thân mình.


Khóc.........
Nước mắt rơi đầy ướt đẫm cả khuôn mặt
Một cô gái, trong chiếc váy cưới lộng lẫy đang ngồi vật vã trong tiếng nấc và nước mắt


Hết, hết thật rồi
Thua rồi ! Một siêu mẫu kiêu hãnh đã thua một con nhóc vắt mũi chưa sạch
Em sai rồi phải ko anh ?
Tình yêu có thể thay đồi tất cả
Tình yêu đã cảm hóa được anh rồi phải ko ?
Dù có được anh nhưng trái tim anh sẽ mãi ko là của em thì em còn cần có anh để làm gì nữa chứ !






- Con đi đâu vậy ?


Vừa bước ra khỏi cửa tôi gặp ngay bố mình trịnh trọng trong bộ vest cài hoa


- Con.........


- Con đã quyết định ?


- Bố......? Sao bố....?


- Ta có thể thấy được tình yêu đang cháy trong mắt con. Nếu con đã quyết định thì hãy hành động theo quyết định của mình đi con trai. Dù bất cứ trường hợp nào bố vẫn ủng hộ quyết định của con.


Tôi xúc động đến suýt khóc. Chưa bao giờ tôi thấy bố mình tuyệt vời như thế này. Bất chợt tôi muốn ôm ông


- Con ôm bố một cái nhé ?


- Ôh, con trai ta. Con lớn thật rồi


Ôm bố tôi, tôi mới thấy ông đã già thật rồi.


“Bố! con sẽ ko làm bố thất vọng. Tin con nhé !”


- Thôi con trai, hãy đến với tình yêu của mình đi. Bố mong là con sẽ thành công


- Vâng ạ


Hăm hở, tôi quyết đến Campuchia dù chỉ để gặp em và nói “ANH YÊU EM”




The days we've had
The songs we've sang together
And oh nhunglove
I'm holding on forever
Reaching for a love that seems so far




So i say a little prayer
And hope nhungdreams will take me there
Where the skies are blue to see you once again
Nhunglove




Overseas from coast to coast
To find the place I love the most
Where the fields are green to see you once again
Nhunglove.
(Vũch NhungLove – Westlife)






Những ngày chúng ta đã có nhau
Những bài hát chúng ta đã hát với nhau
Em yêu ơi
Anh đang giữ chặt những điều đó mãi mãi
Với tới một tình yêu quá xa vời






Vì vậy anh chỉ cầu nguyện thầm
Và hy vọng giấc mơ của anh sẽ đưa anh đến đó
Nơi có những bầu trời xanh để gặp lại em lần nữa
Em yêu ơi




Vượt đại dương từ bờ biển này sang bờ biển kia
Để tìm nơi mà anh yêu nhất
Nơi có những cánh đồng xanh để gặp lại em lần nữa
Em yêu ơi.




Nó dạo này rất bận rộn, nó và Tú vừa bàn bạc xong một dự án mở rộng thêm chi nhánh công ty ở Arizona. Giờ nó đã là chủ tịch tập đòan ôtô STN, bố mẹ nó đã giao tòan bộ công ty cho nó. Hai ông bà đang vi vu tận Nhật Bản Hàn Quốc gì đấy.
Trong đầu nó bây giờ chỉ có công việc công việc và công việc. Nó muốn sự nghiệp nhà mình thật phát triển, để không phụ lòng bố mẹ. Nó nghĩ vậy nên khi Tú đề nghị được đến công ty làm thì nó đã đồng ý. Nó biết Tú vẫn còn tình cảm với nó, cảm giác cho nó biết thế. Mỗi khi anh nhìn nó, ánh mắt anh vẫn còn da diết lắm. Và nó cũng thấy thật có lỗi khi đã trách anh trong khi anh đang có nỗi khổ rất lớn. Biết anh vần còn yêu mình nhưng sao nó ko cảm thấy hạnh phúc chút nào thế này ? Nó đã cố gắng tạo điều kiện cho cả hai được bên nhau để tình cảm sẽ trở lại nhưng sao trái tim nó vẫn âm ỉ đau ? Nó ko còn c ảm giác lâng lâng mỗi lần anh quan tâm nó, mỗi lần anh cười với nó nữa. Đầu nó và cả trái tim nó vẫn còn vương vấn hình bóng người con trai ấy. Chẳng lẽ nó ko còn yêu Tú ?


Vừa bước ra khỏi thang máy công ty cùng Tú, nó chợt thấy một chiếc ôt ô sang trọng đậu ngay trước cửa công ty, một người đàn ông bước xuống, dáng vẻ rất quen thuộc.
Chính là.....là Vũ, ko thể lầm được đó là Vũ.
Hình như Vũ đã thấy nó, anh tiến nhanh đến chỗ nó. Tim nó đập lọan nhịp, chân run đến độ ko đứng vững. Người con trai mà cả tuần nay trong mỗi giấc mơ nó đều mơ thấy, giờ đang trước mặt nó. Anh ấy đang tiến đến, ngày càng gần nó hơn. Nó hồi hộp đến gần như nín thở


- Anh có thể nói chuyện riêng với em được ko ?


Nó như ko nghe thấy Vũ nói, chỉ đứng trân trân nhìn Vũ. Như cố gắng nhìn thật nhiều cho thỏa bao ngày mong nhớ


- Anh có thể nói chuyện riêng với em được ko Nhung?


Lần này nó mới sực tỉnh


- Có chuyện gì nói ở đây ko được ư ?


- Ừmh......thật ra....nhưng anh nghĩ nói riêng có vẻ tốt hơn


Nó nhìn điệu bộ Vũ, có chuyện gì mà anh phải sang đến tận đây ? Hôm nay chẳng phải là ngày cưới của anh và chị Thu sao ?


Hay .......?


Ko thể nào, ko thể nào có chuyện đó được.


- Nếu anh ko nói thì em đi đây, em đang bận lắm


Nó phải chạy trốn, nó sợ Vũ sẽ lại nói điều mà nó ko muốn nghe. Nó đau như thế là quá đủ rồi. Có cả Tú ở đây nữa, nó đang cố gắng hàn gắn tình cảm của mình dành cho Tú mà, nếu cứ đứng ở đây nghe Vũ nói, lỡ Vũ nói điều gì đó ko hay thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nó và Tú.
Nó bước vụt qua Vũ, cố đi thật nhanh nhưng Vũ nắm tay nó lại, tuy ko mặt đối mặt nhưng nó vẫn nghe rõ được từng chữ, từng chữ một


- Chỉ cần nghe anh nói một câu thôi, một câu anh đã ấp ủ từ rất lâu rồi. Thật ra là......ANH
YÊU EM, anh rất yêu em.


- Xin lỗi ! Nhưng tôi ko hề yêu anh. Mong anh hãy quay về Bình Nam và làm tròn bổn phận người chồng của mình đi


Nó giằng tay mình ra khỏi Vũ và bước đi cùng Tú, những tưởng Vũ sẽ bỏ cuộc nhưng.....Vũ đang chạy theo nó. Đứng trước mặt nó, giữ chặt vai nó Vũ gằn lên từng tiếng


- Anh ko tin, trong thư em đã nói em yêu anh, ko thể thay đồi nhanh như thế được


- Đó chỉ là những rung động nhất thời của tôi khi bị bỏ rơi và bị Tú chia tay, nhưng bây giờ tôi đã hiểu được nỗi khổ của Tú và tôi quyết định trở lại với anh ấy. Anh hiểu rồi chứ ? Anh chỉ là vật thay thế tạm thời thôi. Ok ?


Vũ nhìn nó, ngỡ ngàng, thất vọng, suy sụp.... Đó là những thứ nó có thể nhìn trong mắt Vũ lúc này. Buông tay khỏi vai nó, Vũ nhìn sâu vào mắt nó


- Vậy em hãy nhìn thẳng vào mắt anh và nói “ EM KO HỀ YÊU ANH “đi, nếu em nói được thì anh sẽ ko bao giờ làm phiến em nữa
- TÔI KO HỀ YÊU ANH

Chương 25 : Dằn vặt






“- Chỉ cần nghe anh nói một câu thôi, một câu anh đã ấp ủ từ rất lâu rồi. Thật ra là ......ANH YÊU EM, anh rất yêu em”


Nó lăn người qua lại trên giường. Chuyện sáng nay làm nó ko tài nào ngủ nổi. Từng lời từng hành động của Vũ làm nó ray rức qúa . Tại sao bây giờ anh lại đến và nói những lời đó với nó cơ chứ ?
Nếu là trước đây thì chắc nó đã vui mừng đến độ chết ngất nhưng bây giờ thì ko thể nữa rồi. Đơn giản vì anh đã ko còn là của nó.
Chị Thu cần anh, con anh cần anh. Và anh đã là của họ.


Lúc anh nói hãy nhìn thẳng vào mắt anh thì nó đã cố gắng dùng tất cả sức lực còn lại của mình để nhìn vào mắt anh, nhưng nó đã ko chịu nổi, cho đến khi nó nói “ TÔI KO HỀ YÊU ANH”, nó đã quay mặt đi và bước vội. Nó mong anh hãy quay về, hãy từ bỏ nó. Nhưng anh cứ đứng đấy, đôi mắt anh vô hồn, người anh chết lặng. Nó nhìn dáng anh bất động từ cánh cửa kính mà lòng quặng đau, nó rất muốn..... rất muốn quay người lại, chạy đến ôm anh vào lòng. Lau những giọt nước mắt trên khóe mi anh.


Nhưng nó ko thể !


Nó sợ mình đến bên anh rồi thì sẽ ko bao giờ rời xa anh được nữa, như thế thì nó sẽ trực tiếp là người phá họai gia đình anh. Nó sợ mình là người phá họai, sợ là người thứ ba.
Con anh, nó có quyền được có đầy đủ bố mẹ, nó có quyền được hạnh phúc. Nó ko có tội !


Đã có lúc nó nghĩ tại sao mình ko làm điều mình muốn ? Sao ko làm theo những điều con tim mách bảo ? Những lúc như thế hình ảnh chị Thu lại hiện lên, tuy ko ưa gì chị ta nhưng nó cũng ko nỡ, chị ta sẽ ra sao nếu bị Vũ bỏ rơi ? Chị ta làm sao có thể tiếp tục sự nghiệp của mình với cái thai hoang ?
Nó thì lại khác, nó còn có bạn bè, có Tú che chở, có một sự nghiêp to lớn và một số tiền đủ cho nó ăn đến chết. Vậy tại sao nó lại cố giành giật anh ?
Có đôi lúc tình yêu ko phải là tất cả. Cũng giống như cái chân lí mà Tú đã hy sinh vì nó. Tình yêu đâu phải là tất cả đâu phải ko anh ?
Chỉ cần nơi xa ấy anh sống bình yên với người phụ nữ yêu anh như em đã yêu anh. Như thế là đủ rồi.


Dù em đã quyết định làm cho chúng ta đau khổ nhưng em vẫn hy vọng anh hãy hiểu cho em. Hãy luôn nhớ rằng có em luôn luôn yêu anh. Chắc chắn là thế !
Em mong chờ như vậy, có phải em quá ích kỉ ko anh ?


******


Cuối cùng anh cũng đã nhận ra
Anh chẳng là gì với em


Anh đã quá sai lầm
Trái tim anh tan vỡ như con sóng
Tình yêu ta tan biến như làn khói
Nỗi đau ko thể nào xóa nhòa




Anh thở dài như tất cả đổ vỡ
Chỉ còn tro bụi phủ kín tâm hồn anh.


" – Cuối cùng em cũng đã chờ được anh về !


- Em còn ở đây thì tốt quá, chúng ta cưới nhau đi. Anh sẽ cưới em, sẽ chịu tất cả trách nhiêm như em mong muốn, ok ?


- Không ! Cám ơn ý tốt của anh nhưng em còn ở lại đây chỉ vì em muốn nói với anh một điều EM SẼ KO LẤY ANH.


- Sao ?


- Thật ra em ko có thai gì cả, tất cả đều là một vở kịch, em đã nói dối anh.


- Tại sao ?


- Xin lỗi, em làm tất cả cũng vì quá yêu anh, một tình yêu mù quáng. Nhờ quyết định ra đi của anh mà em đã hiểu. Anh đã đúng, tình yêu ko thể gượng ép. Anh giờ đã tìm được một tình yêu đích thực và nó đã cảm hóa được anh. Em ko làm được điều này, có lẽ đã đến lúc em phải ra đi.


- Em đi đâu ?


- Em sẽ tiếp tục ước mơ của mình, em sẽ đi Anh du học. Và em sẽ tìm được một tình yêu như anh, tình yêu có thể cảm hóa được em. Nhân tiện nói lời cảm ơn với bố anh giúp em. Tam biệt !”


Chầm chậm rót rượu ra một dãy những chiếc cốc đã được xếp thành hàng dài. Nhẹ nhàng đưa từng cốc lên miệng, tôi muốn uống, uống thật nhiều cho quên tất cả, cho say để thôi ko nhớ đến em. Nhưng uống càng nhiều thì tôi lại càng nhớ em.


Làm sao đây ? Làm sao cho tôi đừng nhớ đến em nữa đây ?


Tại sao thế ? Tại sao em nỡ làm vậy với tôi ?


Em có biết tôi đã đánh cược mọi thứ chỉ để có được em thôi hay ko ?


Nhưng giờ đây thì sao ?
Em ko cần tôi, em chỉ coi tôi như một vật thế thân tạm thời. Thật sự tôi chỉ là một vật thế thân tạm thời thôi ư ? Tôi thật sự ko có giá trị gì với em sao ?
Em có biết đã bao nhiêu đêm tôi ngồi một mình trong đêm tối, nhìn bóng đêm bao trùm, tôi cố gắng xóa đi hình bóng em trong tim mình, trong não mình và cả trong tưởng tượng của mình. Cố gắng xóa đi, đã hàng trăm hàng nghìn lần cố gắng nhưng tôi đã ko làm được, tôi ko làm được.


Và tôi khóc.


Vì nhớ em, vì yêu em.
Một thằng đàn ông chưa bao giờ hối hận thì nay sắp phải hối hận vì em. Hối hận vì em có người thứ ba. Một người khác ko phải là TÔI


Tôi đã từng nuôi ảo tưởng về một căn nhà nhỏ, những đứa con tràn ngập hạnh phúc. Nhưng càng mơ mộng tôi lại càng cảm thấy vô vọng. Bởi vì giờ đây bên cạnh em đã có người đàn ông khác.
Hắn ta có làm em khóc ko như tôi đã làm với em ? Có yêu em như tôi đã yêu em ? Nếu hắn ta tốt hơn tôi thì cứ sống hạnh phúc với hắn ta đi em nhé. Tôi ko có gì tiếc nuối vì đã yêu em.


Hãy sống hạnh phúc ! Và đừng bao giờ nhớ đến tôi. Mặc dù tôi biết rằng tôi sẽ ko sống nổi dù chỉ một ngày ko có em. Nhưng tôi sẽ cố gắng, tôi sẽ cầu nguyện cho em.


Tình yêu của tôi !
Xem lý lịch thành viên

Thích

Báo xấu [0]

Gửi một bình luận lên tường nhà ngaicaizi
Trả lời nhanh

Về Đầu TrangThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

  © FMvi.vn

« Xem bài trước | Xem bài kế tiếp »

Bài viết liên quan

    Quyền hạn của bạn:

    Bạn không có quyền trả lời bài viết