LTMT2
Change background image
LTMT2

We are family!


Go downThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

© FMvi.vn

on Fri May 18, 2012 6:03 pm
avatar
avatar

Mod

chương 19 chấm hết
Tôi trở về nhà sau nụ hôn điên rồ cùng Thu. Dắt xe vào nhà tôi ngồi phịt xuống sofa. Thật sự tôi chưa thể chấp nhận nổi chuyện vừa xảy ra

11 : 00 P.M. Tại một con phố nhỏ

- Có chuyện gì thì em nói nhanh đi, anh còn phải về.

- Anh đã ko còn yêu em nữa phải ko anh ?

- Vấn đề của em chỉ có thế thôi à ? Thế thì anh về đây.

- Anh hãy trả lời em đi, anh đã hết yêu em rồi phải ko ?

- Giữa chúng ta ko hề tồn tại cá i thứ mà em gọi là “Yêu”, ngay từ đầu đã thế và bây giờ cũng thế. Chả lẽ em ko hiểu?

- Nhưng em yêu anh mà, em đồng ý dâng hiến tất cả cho anh, chỉ cần anh yêu em và chúng ta yêu nhau thì dù có từ bỏ mọi thứ em cũng bằng lòng.

- Xin lỗi, anh chưa từng yêu em. Có lẽ câu trả lời này làm em thất vọng nhưng anh nghĩ chúng ta nên chia tay thôi.

- Anh ! Đừng mà, xin anh !

Tôi bắt đầu nghe rõ hơn tiếng nấc của cô ấy, nhưng thật tình từ trước tôi chỉ vui chơi qua đường cùng Thu và giờ thì dùng Thu làm công cụ để đến gần với Nhunghơn, tôi thật sự ko muốn dây dưa với người phụ nữ này nữa. Tôi đã tìm được một nửa thật sự của mình và
tôi cần giữ gìn hạnh phúc ấy

Vai Thu run lên và cô ấy khóc nhiều hơn, tôi bắt đầu động lòng

- Em đừng như vậy, chúng ta đến với nhau sẽ ko hạnh phúc đâu.

Bất chợt cô ấy chồm người lên và hôn tôi. Tôi hơi bất ngờ nhưng tôi vẫn ko phản ứng gì, coi như đây là món quà đền bù cuối cùng của tôi dành cho cô ấy. Được một lúc thì nụ hôn nhạt nhẽo ấy cũng kết thúc.

- Ok, thế thì mọi việc đã giải quyết xong, anh phải về đây.

Tôi toan quay lưng bước đi thì......

- Em đã có thai rồi anh ạ.

- Thu ! Anh ko thích cách níu kéo này của em đâu.

- Em nói thật, em có thai 2 tuần rồi

- Anh làm việc đều rất thận trọng, chắc chắn ko thể có chuyện đó

- Vậy anh còn nhớ cái hôm em đến nhà anh học cùng Nhungko ? Hôm đó chúng ta đã uống rượu, anh say và ko muốn về nhà nên em đã dìu anh vào khách sạn.

Tôi bắt đầu định thần và nhớ lại. Nhưng thật sự đêm đó tôi rất say và ko thể nhớ nỗi chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết sáng thức dậy tôi và Thu đã nằm cùng nhau, người ko mảnh vải.

- Nhưng chưa chắc đó là con anh.

- Sao anh nói vậy, anh định ko chịu trách nhiệm với em à ?

- Thôi được nếu đó là lỗi của anh thì em phá bỏ nó đi, để nó lại đều ko tốt cho cả hai ta. Ảnh hưởng đến sự ngiệp của anh và cả của em.

- Ko được, em yêu anh, yêu cả con chúng ta nên dù phải bỏ tất cả em đều bằng lòng.

- Thế thì tùy em, anh về.

Tôi quay lưng, rảo bước ra chỗ con Camry

- Tại con bé đó mà anh bỏ em đúng ko?

Thu chạy theo níu tôi lại

- Con bé nào

- My, nó ko phải là em anh và anh đã yêu nó

- Em nói quái gì thế ?

- Anh đừng giấu em, em biết mà. Anh yêu con bé đó nên anh bỏ rơi em và con chúng ta.

- Anh ko yêu My, em đừng hỏi nữa

- Anh nói dối, anh yêu nó, anh yêu nó mà.

Thu khóc ngất, tôi bắ đầu cảm thấy bực bội

- Ừh, đúng đấy. Anh yêu con bé đấy, người con gái đầu tiên khiến anh yêu thật tâm đấy. Anh nói hết rồi đó em vừa lòng
chưa ?

- Được, anh giỏi lắm. Tôi thách anh bỏ rơi tôi đấy. Nếu anh bỏ tôi thì tôi sẽ mở cuộc họp báo về việc con trai chủ tịch tập đòan ôtô Minh Vũ đã làm siêu mẫu Ngọc Thui có thai và bây giờ thì ruồng bỏ và bắt ép cô ấy phá thai. Tất cả những gì chúng ta nói vừa rồi tôi đều đã ghi âm tất cả. Muốn chết thì tôi sẽ lôi tất cả chết chung. Để tôi xem bố anh sẽ xử Vũ thế nào, và cả con bé Nhungngốc nghếch nữa. Tôi ko có hạnh phúc thì anh cũng đừng hòng,tôi cho anh một đêm suy nghĩ. Anh hãy ngoan ngõan yêu và cưới tôi làm vợ, nếu ko thì anh biết hậu quả rồi đấy.
Tôi ngả người nằm dài ra ghế, gác tay lên trán và suy nghĩ. Đầu tôi đau như búa bổ, bây giờ phải làm sao đây ? Tôi ko thể để bố tôi chịu trách nhiệm chuyện này được. Chính tôi làm thì tự tôi phải chịu trách nhiệm. Nhưng nếu tôi chịu trách nhiệm thì Nhungphải làm sao đây, tôi sẽ lại mất điểm và có thể sẽ mất cô ấy mãi mãi. Ôi trời ! Sao khó nghĩ thế này.
8 giờ sáng nó về đến nhà, sau khi đi ngắm bình minh xong thì nó và Tuấn Anh đi ăn sáng. Nhờ cái túi trà tụi nó xin được từ cô chủ quán nên giờ trông hai mắt nó đã đỡ kinh dị hơn. Nó mệt mỏi bước vào nhà, lát nữa đây nó lại phải đối mặt với người mà nó ko muốn gặp nhất bây giờ.

- Sao ko lên phòng mà ngủ ?

Àh ra là vợ tôi.

- Tối về mệt quá nên ngủ quên ở đây.

- Thế à, thế thì ngủ tiếp đi.

- Em đi đâu suốt đêm qua vậy?

- Đi chơi.

- Đi với ai mà cả đêm thế ?

- Với bạn ? Hỏi gì lắm thế

Vợ tôi trả lời cộc vài câu thế rồi đi vội lên phòng. Có lẽ tôi đã tìm được cách giải quyết cho chuyện Thu. Cám ơn vợ nhé, anh quyết định rồi. Một dấu chấm hết ở đây thôi

Chương 20: Say

Dinh dong dinh dong dinh dong...............

Ôi trời, mới ngủ được có một tí bù cho cả đêm người ta thức trắng mà ai lại quấy rầy thế này. Mất lịch sự quá.

Dinh dong dinh dong dinh dong...................

- Ra liền đây trời, mới sáng sớm mà um sùm, làm cái quái gì mà bấm chuông liên tục thế ko biết. Đúng là cái đồ vô .....

- My..........!!!!!!!!! Có chồng chị ở nhà ko em.

Nó chưa kịp nói hết câu thì đã thấy bà Thu ở đâu nhảy xổ vào ôm chầm lấy nó miệng toe tóet.

- Chồng gì chị ?

Nó nhăn mặt rủa thầm trong bụng. “Đúng là vô duyên có khác, sáng sớm đến nhà người ta kiếm chồng con gì ở đây ko biết”.

- Àh, anh Vũ của em đấy.

- Anh... Vũ ạ ? Sao chị lại gọi là chồng. Chả lẽ...

Miệng nó dường như cứng lại, nó như đã lờ mờ đóan được cái gì đó đang sắp xảy ra.

- Thì tụi chị sắp cưới nhau nên gọi vợ chồng luôn cho tiện ấy mà. Hôm nay chị đến để cùng anh Vũ đi mua nhẫn cưới, tháng sau tụi chị cưới rồi, mà em thấy chị mặc cái váy này có ngắn quá ko, chị sợ anh Vũ .......

Nó như chết đứng. “Nhẫn” ư ? “Cưới” ư ? “Vợ, chồng” ư ? Tim nó vỡ tan, từng mảnh từng mảnh một. Mỗi từ chị Thu thốt ra đều như những mảnh thủy tinh bén nhọn đâm thẳng vào trái tim nó.

- Em làm gì đến sớm thế ?

Chồng nó trong nhà buớc ra

- Anh Vũ. Người ta nhớ anh quá à.


Chị Thu lách người qua khe cừa chạy ào vào quàng tay ôm chồng nó. Nó đứng đấy bóp chặt cái nắm cửa cố sức ko cho nước mắt rơi ra.

- Anh ơi mình đi mua nhẫn đi, em muốn có nhẫn để ràng buột anh lại. Ko anh lại đi lăng nhăng thì sao.

- Khi nào gần cưới thì đi, gấp gáp làm gì.

- Ko em muốn ngay cơ, anh lăng nhăng lắm ko tin anh được đâu. Em thấy chị nói có đúng ko Nhung?

- Ừ..mh, đúng rồi ...muốn cưới thì đi mua ngay đi, ko lại vuột vào tay người khác.

Nó lấy tay lau vội nước mắt

- Nhung! Em khóc àh ? Sao thế ?

Chị Thu chạy đến kéo tay nó trong khi nó đang cố che lấy đôi mắt mình

- Tại.. em thấy anh Vũ lấy được vợ rồi nên vui quá đấy thôi.

- Hihihi chắc chắn sau này chúng ta sẽ là một đại gia đình hạnh phúc anh nhỉ.

Chị Thu hai tay quàng cổ chồng nó và nó.

- Anh chị cứ tự nhiên nhé, em lên lầu trước.

- Ừmh, cám ơn nha em.

Nó chạy vội lên lầu, nước mắt nó rơi như mưa. Nó dựa lưng vào cửa phòng mà khóc, khóc đến độ ngồi bệt xuống sàn nhà. Tại sao thế ? Tại sao anh ko cho nó cơ hội để nói rằng nó yêu anh. Tại sao ko phải ai khác mà là chị Thu ? Tại sao ông trời lại cho nó về đây, sao cho nó gặp anh ? Để giờ nó ko thể trở lại là một con bé Nhungđanh đá ngày xưa nữa, ko thể vừa hét vừa chỉ vào mặt chồng nó nữa.

....Tình yêu đến vô thường


Rồi bỗng hóa hư không...
( Vũch Không thể quên – Cao Thái Sơn )

9:30 PM - Bar Flower

- Tuấn Anh sao đến trễ thế để anh em người ta đợi lâu muốn chết.

Thằng Bình thường tụ tập chúng tôi lại ăn nhậu mỗi tháng 1-2 lần.

- Vũ đâu ?

- Ôi xời mày nói nó làm gì, giờ nó đang vi vu cùng vợ đi sắm nhẫn cưới hay áo cưới gì đấy.

- Uả nó định cưới cô bé xinh xinh hôm trước thật àh ?

Thằng Minh hỏi mà tay tôi như hết sức lực, ngày hôm qua Nhungnói với tôi là đơn phương với Vũ cơ mà, thằng Vũ đâu có yêu con bé, mà có yêu thì chưa chắc thật lòng. Tôi quá hiểu cái tính trăng hoa của nó mà.

- Làm gì có chuyện đó, nó cưới bà Ngọc Thu siêu mẫu mà đợt trước nó đã dẫn bà ấy đi Sapa với tụi mình hết một tuần đó.

- Diss thằng đó ngu gớm, con bé kia tươi thế mà chả “hốt hàng” đi cưới một con mẹ già về thì làm ăn gì ko biết.

Thằng Tuấn ú vừa nhai chóp chép miếng kiwi vừa vỗ đùi **** lớn.

- Ai nói mày biết thế Bình ?

Tôi vừa hớp ngụm rượu vừa đưa mắt hỏi thằng Bình.

- Chuyện, tao cung cấp thông tin mà mày còn phải hỏi. Sáng nay tao mới gặp con Hằng bạn thân con Thu đây, nó xúng xính quần áo mới nghe bảo là chuẩn bị đi đám cưới con Thu với thằng Vũ đấy.

- Khi nào cưới ?

- Tháng sau

Thằng Vũ cưới Thu thì Nhungthế nào ?

- Êh Tuấn Anh mày đi đâu vậy ?

- Tao ra ngòai gọi phone tí.

Tút....tút...tút........
Tút......tút....tút......
Tút......tút....tút......
Tút......tút....tút.....
Tút...tút.....tút....

5 cuộc gọi và ko ai bắt máy, ko bao giờ tôi gọi mà Nhungko bắt máy. Tôi điên cuồng chạy vào bar lấy chìa khóa xe định bụng sẽ chạy thẳng đến nhà thằng Vũ hay những nơi nào mà Nhungcó khả năng đến nhất.
****
- Bình, xem cái bọn cùi bắp kia đang ngắt một bông hoa đẹp kìa.

- Sao mày biết hoa đẹp, nhìn cái lưng ko mà cũng biết xinh hay ko xinh à ? Trình ngắm hoa mày lên cao Tuấn nhỉ ?

- Chuyện, tao mà. Tao cá em này là tuyệt thế giai nhân, mày xem cái lưng nõn nà, đôi chân thon mịn thế kia thì ko phải mỹ nhân chắc cũng hạng búp xinh.Tụi đó sắp kéo được em ấy rồi kìa, mày tính sao ?

- Đợi thằng Tuấn Anh vào rồi tính.

***
- Tuấn Anh, nói mày nghe cái này, bên kia có một hoa xinh một mình lẻ bóng kìa, qua hái đi cu.

- Thôi nhườn tụi bây tao đang bận tao cần đi gấp.

Tuy nói thế nhưng tôi vẫn xoay người nhìn theo hướng tay thằng Bình. Ko nhìn rõ được mặt cô bé nên tôi định quay lưng bước khỏi bàn thì thằng Minh rú lên

- Trời trời !!!!!

- Gì vậy cha nội ?

- Mày xem cái tụi mấy thằng đó đang dìu ai ra kìa.

- Khỏi nhìn cũng biết, cái con thỏ con mềm nhũn kia chứ ai.

- Ko phải mày nhìn đi

Thằng Minh mồm lắp bắp chỉ tay về phía cái bọn nhà quê kia.

- Oh nhunggod ! Tuấn Anh ơi, vợ bé bỏng àh ko người tình bé bỏng của thằng Vũ đang bị bọn kia dìu ra kìa.
***
Người nó mềm nhũn, đầu óc quay cuồng, nó đã một mình uống gần hết chai XO. Nó cũng chả biết giờ nó đang ngồi hay đang đứng nữa, chỉ thấy thấp thóang mập mờ một người con trai nào đó đang nói chuyện với nó thì phải, rồi nó thấy nó dựa vào người nào đó. Gìơ nó thật sự rất muốn nằm ngủ một giấc dài cho quên hết mọi việc, ngủ luôn ko bao giờ tỉnh lại thì càng tốt.

- Ai cho mày đụng vào cô gái đó ?

- Chuyện của tao liên quan gì đến mày ?

- Thằng này bố láo gớm, mày biết tụi tao là ai ko mà dám nói giọng đó. Mau thả bạn gái của anh Tuấn Anh ra ngay ko thì mày sẽ chết mà ko thấy xác đấy.

Thằng Tuấn ú vừa nói mồm vẫn cắn liên tục mấy miếng dưa.

- Hahahaha, tao đếch cần biết mày là ai, có ngon thì qua đây giành lại bạn gái đi. Ko thì ngoan ngõan để tao vui vẻ một đêm với bà xã mày.

Thằng Bình bắt đầu bẻ tay nghe rắc rắc

- Diss ****** láo nè con

Nó nhào đến đấm vào mặt thằng đểu đó, cả đấm kia thấy bạn mình bị đánh thì nhào đến định hội đồng 4 thằng chúng tôi. Thằng Tuấn ú cũng quẳng luôn đĩa trái cây nhảy vào, tôi và thằng Minh nhào đến quầy tóm lấy mấy chai rượu và bắt đầu đập vào tụi dê cụ kìa

Chương 21: Giả vờ




Trong bar ngập tràn tiếng hét, tiếng đổ vỡ , tiếng chai thủy tinh va đập.


- Đừng để tao thấy mặt chó tụi bây lần nữa


Tuấn ú bực tức đập thùng thục lên người thằng cầm đầu đang nằm dài trên sàn, người bê bết máu


- Đi thôi ko lại rắc rối.


Thằng Minh kéo Tuấn ú ra khỏi bar, thằng Bình ra lấy xe còn tôi thì đến dìu Nhungdậy, cô bé say đến không còn biết gì nữa.


- Đi đâu bây giờ Tuấn Anh ? Chả lẽ đưa Nhungvề vào giờ này, chắc thằng Vũ cẩu đầu trảm tụi mình mất.


- Ôi thằng này ngu, mày không đem công chúa xinh đẹp này về cung chắc ngày mai tụi này sẽ bị bàn dân thiên hạ gán cho tội “Lợi dụng trẻ vị thành niên” mất =.=


- Ờh nhỉ ? Thế mày tính sao Tuấn Anh ?


- Về nhà thằng Vũ đi, tao cũng muốn làm rõ việc nó sắp cưới Thu.


- Ok


1:30 PM


Dinh dong dinh dong...........


- Có chuyện gì mà đến vào giờ này thế ?


- Trả tình yêu bé bỏng cho mày nè.


Tuấn ú ấn Nhungvào người thằng Vũ


- Sao Nhunglại ở cùng với tụi mày ?


- Mày còn hỏi à ? Mày làm cái quái gì mà để cô ấy ngồi ủ rũ uống gần hết chai XO trong bar thế ? Súyt bị mấy thằng nhảm nhí làm thịt rồi đấy. Mày làm chồng kiểu gì thế ?


- Tao ko phải chồng cô ấy, mày đừng mở mồm nói bậy.


- Thế lần trước thằng nào lớn mồm nói với anh em “Nhunglà vợ tao”


- Chuyện lần trước là chuyện lần trước, chuyện lần này là chuyện lần này.


- Vậy tại sao bây giờ mày cưới Thu, lại là trò “ăn xong rồi bỏ” phải ko ?


Thằng Bình bắt đầu bực trước cái thái độ bây giờ của thằng Vũ


- Tao chưa làm gì cô ấy cả, chỉ đơn giản là tao ko còn hứng thú với lọai con gái đó nữa, nếu mày quan tâm đến hàng cần thanh lí của tao thì đến đưa cô ấy đi đi, tao ko cản đâu.


- ĐKM


Tôi tức điên lao đến đấm vào mặt thằng tồi đấy, thằng Vũ tiếp cú đấm tôi mà ko hề đánh trả, mũi nó bắt đầu rỉ vài gọt máu.


- Sao mày ko đánh trả đi thằng đểu kia.


- Tao thấy hình như mày quan tâm đến chiếc giày cũ ấy lắm nhỉ, thế thì đưa thằng về nhà đi, đừng có lượn lờ ở trước nhà tao và Thu nữa.


- Mày....
Người tôi như con thú điên một phần vì tức một phần vì tôi cảm thấy thật tội nghiệp cho My.


- Thôi đi Tuấn Anh, nó thay đổi rồi, ko còn là anh em của tụi mình nữa đâu.


- Anh Vũ ơi, có chuyện gì mà ồn thế anh ?


- Vợ tao gọi rồi, tụi bây còn chưa chịu về à ?


- Mày nhớ đấy Vũ, mày sẽ hối hận.


Tôi gằn từng tiếng, cố nén cơn giận tôi bế Nhunglên xe, quay về nhà thằng Bình.


***


Chiếc xe đen nhánh lao vun vút trong bóng đêm tĩnh lặng, lao đi xa vút. Tôi cứ đứng đấy tay siết chặt cánh cửa cổng lạnh ngắt hơi sương đêm mà tim đau thắt. Tụi mày trách tao ?
Đúng tao tồi, tao đểu, tao ngu khi tao đã chọn con đường này. Con đường phải lãnh nhận hết trách nhiệm của tao, cái trách nhiệm ngu ngốc do chính tao đã tạo ra. Tao cũng muốn chạy đến bế Nhungvào lòng như cái cách thằng Tuấn Anh đang làm lắm chứ, nhưng liệu ngày mai sự nghiệp nhà tao có đứng vững trước việc này, tụi mày chắc sẽ cười vào mặt tao vì cái lí do quá cao cả đấy nhưng tao ko muốn đứng trơ mắt nhìn cái công ty bố tao đã gây dựng bằng cả cuộc đời phải sụp đổ chỉ vì cái tính lông ngông, ích kỉ của tao. Tụi mày đâu thể hiểu được và cả em nữa. Chắc em đang đau khổ, đang giận tôi lắm. Tôi đã có thể tin vào cái tình yêu mỏng manh mà tôi trao cho em đã được đáp trả, trong cơn say em gọi tên tôi và khóc.


Nhưng có lẽ ông trời căm ghét chúng ta nên đã để em yêu tôi quá muộn màng thế này. Tôi ko thể yêu em nữa, ko thể chăm sóc cho em, ko thể cùng em đi chơi hay có những đứa con xinh đẹp. Có lẽ tôi buông tay em ra là một quyết định đúng đắn, mong rằng thằng Tuấn Anh sẽ giúp em hạnh phúc, sẽ thay tôi chăm sóc em và giúp tôi thực hiện những mong ước mà chúng ta chưa thực hiện được với nhau .
Xin lỗi em, tình yêu của anh !


Sáng, nó thức dậy, ngó dáo dác xung quanh căn nhà rộng lớn lạ lẫm. Đầu nó nhức kinh khủng. Đêm qua nó đã một mình uống gần hết chai XO, nó chỉ nhớ là nó uống gần hết chai rượu thì có ai đó đến nói lèo xèo léo nhéo gì đó rồi nó chả biết gì nữa.


- Ôi cái đầu của tôi


Nó ôm đầu nhăn mặt, một bóng người lách nhẹ qua cửa bước vào


- Em tỉnh rồi àh ? Đói ko ? Ăn cháo thịt nhé.


- Anh Tuấn Anh, đây là đâu ?


- Nhà thằng Bình.


Nó chợt bất giác nhìn xuống người mình


- Á !


Nó vừa hét vừa kéo cái chăn lên che gần hết người


- Áo.... áo em sao thế này ?


- Em ko cần lo, tối qua tụi anh nhờ chị người làm nhà thằng Bình thay áo cho em. Tụi anh đều bị tống xuống dưới lầu hết nên em ko cần lo.


- Cám ơn các anh.


- Thôi ko có gì, em ăn nhanh đi cho nóng.


Anh Tuấn Anh cười hiền với nó, sao nó yêu cái nụ cười hiền lành dễ thương thế ko biết.
Nó đang ăn dở thì đột nhiên nó nhớ chợt


- Anh Tuấn Anh này, tối qua em ở bar Flower mà, sao giờ lại ở đây ?


- Em còn hỏi nữa, em đấy con gái gì mà hư quá. Ngồi một mình mà uống đến say mèm, có biết thế nguy hiểm lắm ko ?


- Dạ vâng vâng biết rồi, kể em nghe chuyện tối qua đi.


Nó lay lay cánh tay Tuấn Anh


- Tối qua bọn anh rủ nhau đi đến Flower thì trùng hợp thay tụi Bình nó thấy em say khước, em say đến độ ko biết gì và tí nữa là bị một bọn con trai làm thịt ..


- Ưh......hh, eo ôi


Nó vừa trợn mắt vừa lấy hai tay che lấy thân mình kiểu như em còn bé lắm ấy


- May là gặp được những người nghĩa hiệp anh hùng như tụi anh đây, ko thì em toi mạng rồi.


- Ừmh ừmh, đúng là anh hùng. Tiểu nữ xin đa tạ


- Thôi đi, em khùng quá.


- Hahahaha, khùng giống anh.


- Em đúng là hỗn mà, phải đét cho mấy cái mới được.


- Ááá hahaha, bới người ta anh Tuấn Anh đánh em


Nó lăn người cuộn tròn trong chăn, Tuấn Anh chồm lên đánh nó. Trong khỏang khắc, Tuấn Anh đang nằm trên người nó, bốn mắt nhìn nhau, môi gần sát môi, tim hai đứa đập thìn thịt. Bất chợt Tuấn Anh đứt bật dậy, mặt đỏ tía lắp bắp


- Thôi..... em ăn đi rồi nghỉ ngơi, anh.... xuống dưới cùng bọn thằng Bình.


- Dạ


Nó ngoan ngõan nghe lời Tuấn Anh. Tuấn Anh đi tới cửa đột nhiên quay lại nói khe khẽ


- Nhớ sau này khi ko có anh bên cạnh thì đừng uống say như thế nữa nhé.


- Ừhm..


Tuấn Anh vừa bước ra khỏi phòng, thì nó ngã vật ra giường, tay để lên ngực áp đảo trái tim đang nổi lọan của mình, nó lảm nhảm

Chương 22: Quyết đinh.
- Thưa ông, mọi người trong nhà đang bàn tán nhau chuyện cô Thu có thai với cậu Vũ. Cô Thu hiện giờ đã dọn về ở cùng cậu Vũ.

- Tôi biết rồi, cậu ra ngoài đi

- Dạ ...vậy chuyện của cậu Vũ thì sao ạ ?

- Mọi chuyện cứ để tự thằng Vũ giải quyết. Tôi muốn xem nó làm thế nào.

- Nhưng nếu giải quyết ko ổn thoả thì chuyện này sẽ ảnh hưởng đến công ty chúng ta.

- Ừmh...Cậu nói cũng đúng.... cậu điều tra cho tôi về cái thai của con Thu, điều tra kĩ càng cho tôi nhé.

- Vâng, tôi hiểu.
***

Nó đem cái bát đã sạch nhẵn xuống lầu

- Diss mẹ, con đó có thai rồi

- Sao mày biết ?

- Thằng Minh gọi cho tao, nó nói hôm nay nó sang công ty nhà thằng Vũ lấy đồ án, nó đứng ngoài cửa thì vô tình nghe thấy trợ lí Nam nói với bố thằng Vũ

- Êh tụi bây hay tại con Thu có thai nên thằng Vũ bắt buộc phải lấy nó ?

- Hahahaha, mày có điên ko Bình. Thằng Vũ đâu phải hạng có trách nhiệm trong mấy chuyện như thế. Mà nếu đúng thế thì tại sao nó ko nói với tụi mình.

- Ờh, mày nói cũng đúng

Xoảng......


“ Có thai ? “........................
..........................

“Chị Thu có thai ?”.........................
.............................

”Anh Vũ có con cùng chị Thu ư ? “.............
............................

- My, em ko sao chứ

- Ko sao ạ, em bị vuột tay thôi mà, xin lỗi anh Bình nha

- Ờh, ko vấn đề gì đâu em. Người đẹp làm vỡ bát thì thằng Bình nó ko trách đâu.

- Mày nhiều chuyện quá

Có vẻ mọi chuyện đang nghiêm trọng dần, tôi có thể thấy được điều đó qua nét mặt của My. Chắc có lẽ cô bé đã nghe được chuyện lúc nãy chúng tôi nói.

- Thôi, em lên lầu nằm nghỉ nhé.

- Êh thằng Tuấn Anh kia, mày khôn thế ? Lần nào đưa người đẹp lên phòng mày cũng giành là sao ?

- Mày lại lắm chuyện nữa àh. Mau dọn đống này đi !

- Ơh tại sao lại là tao ?

- Tại mày ú

****

Nó ngồi thừ trên mép giường, Tuấn Anh nhìn nó, khuôn mặt có vẻ lo lắng.
Gìơ đây nó ko muốn khóc, ko muốn buồn chỉ thấy như mình ko còn gì để bận tâm nữa. Cũng chẳng biết tại sao lại thế, chắc vì chuyện này cũng bình thường như cân đường hộp sữa ấy nhỉ.
Đến cưới nhau họ cũng đã chuẩn bị cả rồi thì có thai chắc cũng là một phần sẵn có trong kế hoạch của họ. Nếu có gì đáng để bận tâm thì chắc có lẽ chính là việc tại sao nó lại là người cuối cùng biết chuyện này và nó cũng là người phải chấp nhận một nỗi đau ko thể nào nguôi nổi.

Ánh hoàng hôn vành cam chiếu xuyên vào phòng, khuôn mặt Nhungvô hồn nhìn ra cửa sổ, ánh mắt như rời khỏi thực tại.

- Nếu em muốn khóc thì cứ khóc thoải mái đi, em cứ như thế này mãi anh lo lắng lắm.

- Chắc em sẽ về Campuchia, em cảm thấy nơi đây ngột ngạt lắm, ở đây chỗ nào cũng khiến em đau buồn cả. Có lẽ em nên quay trở về Campuchia, trở về nơi thực sự của em.

Nó nói thật nhanh, nhanh đến độ ko kịp thở. Nó sợ nó nói chậm thì trái tim đang kêu gào cùa nó sẽ ngăn chặn ý nghĩ cương quyết đang ngày càng lung lay trong đầu.

Tôi ngồi câm lặng nhìn My, từ đầu tôi đã biết chắc chắn sẽ đến lúc cô ấy vuột mất khỏi tay tôi, àh mà là rời khỏi cuộc sống của tôi mới đúng chứ, bởi vì tôi chưa bao giờ có được cô ấy.

- Anh đưa em về nhà anh Vũ được ko, em muốn lấy một số thứ.

- Nếu anh nói em hãy ở lại vì anh thì em có đồng ý ở lại ko ?

- Sao ạ ?

- Thôi ko có gì, em thay áo đi, anh đưa em về.

Lúc nãy anh Tuấn Anh nói gì nhỉ ? Mà thôi, nó phải chuẩn bị để trở về nơi đó, có lẽ là lần cuối cùng nó được thấy anh và nơi đã gắn bó nó với anh suốt thời gian qua.

****
- Ơh Nhung! Em đi đâu cả đêm thế ?

- Em đến nhà bạn.

- Bạn nào thế Nhung?

Nó trả lời một cách qua loa, nó ko muốn nói chuyện một chút nào với chị Thu, nó ích kỉ thế đấy. Nó ghét chị Thu kinh khủng. Nó leo vội lên cầu thang

- Em đi đâu thế ?

- Em lên phòng lấy một số thứ là đi ngay, chị đừng lo

- Em định đi đâu nữa ?

- Về Campuchia

Nó dừng bước quay ngoắt lại nhìn chị Thu, điệu bộ quan tâm giả tạo ấy khiến nó muốn đến đánh vào mặt chị ta cho thoả mãn uất ức mấy hôm nay.

- Sao em lại về lúc này ? Chị và anh Vũ đã dời ngày cưới vào tuần sau rồi, em ko định uống ly rượu em chồng của chị àh ?

- Ko phải tháng sau ư ?

- Tại chị.... có thai rồi nên cần cưới gấp, em biết tin vui này chưa ?

- Biết rồi

- Ai nói cho em mà nhanh thế?

Ôi trời ! bà ấy còn cười khúc khích kiểu như “Ta đây đã thắng rồi nhé, con chíp con kia” Nó điên lên được

- Dạ, em biết rồi thưa chị, chả phải bà chị vừa mới nói đấy sao. Em có việc bận phải về Campuchia nên ko ăn song hỷ của hai nguời được. Nhân đây em chúc hai người luôn hạnh phúc vui vẻ đến hết đời. Thế nhé !
Nó nói một mạch, hậm hực đi lên cầu thang


Đã gần 6 giờ tối nhưng tôi vẫn chưa muốn về nhà, thật sự là ko muốn về chút nào. Mỗi tối về trước cổng nhà đều có người chờ sẵn, có người nấu ăn sẵn, tất cả đều hoàn hảo chỉ chờ phụ vụ tôi. Nhưng những thứ đó đều ko có hơi ấm của em, tôi sẵn sàng đánh đổi bữa cơm thơm nóng đầy đủ của Thu để lấy lại giây phút hai đứa cùng ngóng mũi đợi bà hai, hay cả những lúc chúng ta giành nhau cái tivi vào mỗi chủ nhật. Tôi cũng sẽ tự nguyện xin đổi lại để được lấy mỗi tối nằm ngủ cách li nửa giường với em, đổi luôn cả những cử chỉ yêu thương Thu dành cho tôi để thấy được hình ảnh mỗi lúc em tức giận, chun mũi xin xỏ tôi điều gì đó.

Tôi mãi mê chìm đắm trong hình ảnh của em rồi chợt như nhận ra, tôi còn một thứ khác cần quan tâm. Một thứ thực tế hơn em lúc này. Thu cần tôi hơn em, nghĩ đến Thu tôi lại cảm thấy não nề. Nhìn đồng hồ, xách cặp, bước ra khỏi công ty, tôi biết hôm nay chắc chắn mình sẽ lại ko thể ngủ được, vì cạnh tôi ko phải là em
Kéo vali xuống lầu, nó nhìn cảnh vật xung quanh, mỗi góc mỗi nơi này đều tràn ngập hình ảnh của anh. Lần cuối cùng nó vẫn ko gặp đ ược anh, chắc có lẽ tụi nó hữu duyên vô phận.
Hít một hơi dài, nó lặng lẽ quay lưng kéo vali bước ra cổng

Tạm biệt anh, giấc mơ bây giờ chia đôi
Nước mắt rơi, vẫn còn rơi hoài




Định mệnh ơi, hãy cho anh được yên vui
Chớ đau buồn, cho tình yêu này.............
( Vũch Sad Noel – Yeniie)

Mưa rơi trên mái tôn nghe lộp bộp Bầu trời đêm xám xịt, không một vì sao nào ló dạng, chắc có lẽ cơn mưa tối nay sẽ lâu tạnh, nó vén nhẹ tấm mành mỏng, nhìn mưa rơi mà nó nao lòng, mưa đêm lúc nào cũng buồn như thế. Mưa đem theo gió, gió thổi hiu hắt, từng luồng gió lạnh khoảng lấp dần không gian ấm áp của căn phòng.
Sáng sớm mai nó sẽ phải rời khỏi đây, nó đi rồi anh có nhớ nó không ? Có muốn giữ nó ở lại không ? Nó lại mơ tưởng đến cái viễn cảnh được gặp anh, nó mong được thấy anh lắm. Đã hai ngày rồi nó chưa được thấy Vũ, chưa được nghe tiếng Vũ và nó chỉ mong sẽ được thấy anh một lần nữa thôi, chỉ một lần thôi. Liệu ông trời có giúp nó...................................


- Anh Vũ, thấy cái áo này hợp hơn hay cái này ?

Nhungđang làm gì thế ? 3 ngày rồi, đã 3 ngày – con số lớn nhất mà tôi phải chịu đựng sau 6 tháng ở cạnh My. Lần đầu tiên tôi phải xa cô bé lâu như thế.

- Anh Vũ, anh có nghe em nói không ?

- Anh đang nghe đây này

- Thế anh xem áo cưới nào đẹp hơn ?

- Cái này

Tôi cũng chả biết mình vừa nói gì, tâm Vũ tôi giờ lởn vởn ở đâu tôi cũng không biết.

9 :30 AM, Sân bay Tân Sơn Nhất

- Em đi nhé, cảm ơn tất cả mọi người

Lần lượt nó ôm chào tạm biệt tất cả mọi người. Những con người nó yêu quý.

- Đặc biệt là anh, cám ơn anh rất nhiều anh Tuấn Anh ạ.

- Em đi bình an nhé.

- Vâng ạ

Nó đưa mắt ra xa tìm kiếm một hình bóng quen thuộc.

Nhưng VÔ VỌNG !

Không hề có anh, anh không đến. Người nó mong chờ không xuất hiện, nó cố gắng nấn ná, cố gắng tự an ủi mình : Có lẽ điều kì diệu sẽ xuất hiện với nó.

Đang ngồi dài cổ đợi Thu thay ra thử vào chừng vài chục bộ áo cưới thì điện thoại tôi reo.

- Alô, tao nghe đây. Chuyện gì thế ?

- ...................................

- Mày nói gì ?

- ............................

- Tao đến ngay

Không kịp lấy cái áo vest, tôi bấm số gọi trợ lí Nam đem xe sang đón tôi đến sân bay.

- Anh định đi đâu thế ?

- Anh có việc phải đi ngay

- Đi đâu ? Chúng ta chưa thử áo xong mà

- Việc ở công ty, rất khẩn cấp. Anh phải đi ngay

- Chuyện của Nhungphải không ?

- Sao em biết ?

- Em biết chuyện và em đã giấu anh, vì em sợ, sợ anh sẽ lại vì nó mà bỏ em một lần nữa

- Anh ko có thời gian đâu đôi co với em

- Nếu anh đi ngay bây giờ anh chắc chắn sẽ hối hận

- Dù bây giờ trời có sập xuống anh cũng nhất định phải đi

Tôi vội chạy ra xe, Thu kéo tôi lại, nài nỉ

- Anh ơi, đừng mà. Xin một lần thôi, vì con chúng ta nha anh. Một lần thôi

- Xin lỗi , anh không thể. Anh phải gặp Nhunglần cuối cùng

- Anh......anh phải chịu trách nhiệm với em.

- Anh sẽ chịu trách nhiệm với em, nhưng không phải là bây giờ, còn không em muốn làm gì thì tuỳ em, anh nhất định
phải gặp My.

Tôi chui vào xe, luôn miệng thúc giục trợ lí Nam chạy nhanh. Nếu đã không thể gi ữ em ở lại thì ít nhất anh cũng phải một lần đối mặt với tình cảm thật của mình, không thể cứ chạy trốn thế này mãi được. Khi nghe thằng Tuấn Anh báo tin em sẽ trở về Campuchia mãi mãi thì anh đã biết em là ai, em quan trọng như thế nào đối với anh.

- Sao ko chạy nữa trợ lí Nam

- Dạ thưa cậu, ở phía trước kẹt xe dữ lắm, chắc phải đợi khá lâu

- Mở cửa......... Nhanh lên ..............tôi bảo cậu mở cửa...............

T ôi lao khỏi xe và bắt đầu chạy, chạy hết sức mình có thể. Ánh nắng gay gắt khiến đôi chân tôi nặng dần, mồ hôi rịn ra đầy người, bết cả tóc, tôi thở ngày càng gấp gáp.

Mệt

Rất mệt

Nhưng tôi vẫn chạy

“ - Anh ăn con cá này đi, em ăn con này

- Nhưng con này bé tí teo, anh không thích

- Đã bảo là ăn con này mà

- Không ! anh phải ăn con này

- Không ! em ăn con này, anh ăn con kia đi

- Không trả con cá to lại cho anh

- Àh thế bây giờ có ăn con cá kia không thì bào

- Không

Phật....

- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa, em cắn anh àh

- Chết chưa, bây giờ em sẽ ăn con cá này hôhôhôhô”
“ – Anh nằm xê ra coi, bên kia là của anh, bên đây là của em

- Đây là giường anh cơ mà, em làm gì mà lấn sang nhiều thế

- Em đã để cái gối ôm ở giữa rồi đấy. Mỗi người một bên là đúng rồi

- Anh cứ nằm sang đấy làm gì nào, đến ngủ cũng không để người ta yên, y như cách ly mấy thằng bất lực

- Không nằm sang bên kia đi

- Mệt quá, anh ngủ rồi

- Xích qua bên kia xem”.....................

6 tháng, 6 tháng kỉ niệm, 6 tháng bên nhau, 15552000 giây ở cạnh nhau

Tất cả, tất cả như tràn ngập về trước mắt anh
Không thể dừng lại đ ược, không dừng lại được, tôi phải đến, phải giữ lấy hạnh phúc nhỏ nhoi của mình. Đợi anh nhé ....... đợi anh nhé Nhung!

“Chuyến bay mang mã số ESC – 502 bay từ TP Hồ Chí Minh - Việt Nam đến TP Phnôm Pênh – Campuchia sẽ khởi hành vào lúc 9h35 phút.....”

- Đến giờ rồi em phải đi đây.

Nó xoay sang Tuấn Anh dúi vào tay Tuấn Anh một bức thư nhỏ

- Đưa cho Vũ hộ em nhé.

Kéo vali bước đi, nó nghe sống mũi mình cay xè.


Tạm biệt anh, giấc mơ bây giờ chia đôi
Nước mắt rơi, vẫn còn rơi hoài




Định mệnh ơi, hãy cho anh được yên vui
Chớ đau buồn, cho tình yêu này.....
......Rồi ngày mai, người đến sau sẽ thật yêu anh
Sánh đôi và, cùng dựng xây giấc mơ
( Vũch Sad Noel – Yeniie )
Xem lý lịch thành viên

Thích

Báo xấu [0]

Gửi một bình luận lên tường nhà ngaicaizi
Trả lời nhanh

Về Đầu TrangThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

  © FMvi.vn

« Xem bài trước | Xem bài kế tiếp »

Bài viết liên quan

    Quyền hạn của bạn:

    Bạn không có quyền trả lời bài viết